Viết Bài Văn Số 1 Lớp 8

     

Soạn nội dung bài viết bài tập làm văn tiên phong hàng đầu - Văn từ sự (làm trên lớp) trang 37 SGK Ngữ văn 8 tập 1. Đề 3. Tôi thấy tôi đã lớn khôn.

Bạn đang xem: Viết bài văn số 1 lớp 8


Kể lại phần nhiều kỉ niệm về ngày trước tiên đi học

Gợi ý dàn bài:

1. Mở bài: Nhắc lại kỉ niệm ngày thứ nhất đi học em thấy ấn tượng nhất (thời gian, địa điểm…).

2. Thân bài:

- xúc cảm đêm trước ngày khai trường:

+ Vui mừng, háo hức chuẩn bị đồ đạc (cặp sách, quần áo…).

+ Hồi hộp, lo lắng, ko ngủ được.

- Cảnh vật trên tuyến đường tới trường:

+ tuyến phố tới ngôi trường với bố/ bà mẹ trở nên lạ thường.

+ Cảnh bầu trời, mặt hàng cây, chim chóc….

- Tả về ngôi ngôi trường mới:

+ khung cảnh sân trường: bạn bè mới, thầy cô mới, học viên khóa trên…

+ Cảnh lớp học: bàn ghế, cách trang trí lớp học.

- Tả về cảnh buổi lễ khai giảng:

+ Xếp hàng xin chào cờ với dự lễ khai giảng.

+ Thầy/ cô hiệu trưởng phạt biểu, đánh trống chào năm học mới.

+ các tiết mục âm nhạc chào mừng lễ khai giảng.

+ cảm giác khi được trở thành học viên ngồi bên dưới lắng nghe thầy cô.

- Vào thừa nhận lớp học:

+ xúc cảm khi chạm chán và nghe cô giáo công ty nhiệm có tác dụng quen với lớp.

+ cảm hứng khi gồm chỗ ngồi riêng, có chúng ta mới mặt cạnh

3. Kết bài: xác định kỉ niệm ngày đầu tiên đi học luôn sâu đậm, đó là 1 phần của tuổi thơ.

Bài tham khảo: Kể lại số đông kỉ niệm về ngày trước tiên đi học

Bài làm


Tuổi thơ tôi nối sát với biết bao kỉ niệm, làm sao là vui, là buồn. Gồm lúc, hồ hết kỉ niệm ấy là đông đảo khoảng thời hạn làm mang đến tôi cấp thiết nào quên đi được. Khoảnh khắc luôn làm mang đến tôi nhớ chính là những kỉ niệm ngày trước tiên vào học lớp sáu, vào học tập một ngôi trường trung học cơ sở với biết bao điều lí thú xuất hiện.

Hôm ấy, trước thời gian ngày khai trường, tôi è cổ trọc xuyên suốt đêm, quan yếu nào ngủ được. Bởi vì trong lòng tôi cảm thấy rất hồi vỏ hộp và lừng chừng ngày khai giảng được ra mắt có giống như hồi tôi học tập ở trường cấp một ngày ấy tốt không? cảm xúc của tôi vào hôm ấy không tài như thế nào tả được. Rồi ngày mà lại tôi luôn tò mò thuộc đã đến.

sáng sủa tinh mơ, lần đầu tiên tôi dậy sớm. Xong xuôi những câu hỏi cá nhân, tôi gấp vã chạy vào phòng với vẻ phương diện hớn hở. Tôi cấp tốc tay lấy bộ đồng phục ra, trông nó new và trẳng tinh. Tôi nhẹ nhàng thay cỗ đồng phục ấy, cột lên thêm cái khăn quàng đỏ thắm, quan sát vào gương, tôi tự suy nghĩ rằng, giờ mình đã là 1 trong những nữ sinh cấp ba rồi, rất cần phải chững chạc hơn, ra vẻ chị em sinh hơn. Thay áo quần xong, tôi chạy xuống phòng ăn, bữa sớm cùng gia đình. Ai ai cũng bảo rằng tôi đã khôn lớn hơn rồi. Tôi cũng suy nghĩ vậy.

Ăn một bữa no nê vào buổi sáng, tôi vội kính chào tạm biệt anh chị em và mang chiếc xe đạp điện ra. Tôi chạy từ từ mang đến trường, cảm xúc lúc bấy giờ của mình rất là vui. Khi tới trường, toàn trường náo nhiệt độ như những đợt nghỉ lễ vậy.


quanh đó cổng trường, cửa chính mở toang ra, nhóm trống ngay lập tức xếp thành nhì hàng ngang, khi bao gồm khách hoặc giáo viên bước vào, trống kèn vang lên như thể chào mừng họ vậy. Sảnh trước của ngôi trường treo đa số dây với hầu hết lá cờ đầy đủ màu cất cánh phấp phới. Hầu hết thứ trông rẩt mới mẻ và lạ mắt và kỳ lạ lẫm. Những giáo viên cũng thế, các cô giáo thì khoác những cỗ áo lâu năm mới. Còn các thầy thì mặc những chiếc áo sơ mi trang trọng với dòng cà vạt đầy đủ màu sẳc. Bên vào trường có sân khấu to, trên sân khấu bao hàm bó hoa tươi dùng để làm trưng bày. Các cửa ước thang đông đảo đóng lại bí mật mít. Khối sáu chúng em được thầy tổng phụ trách với thầy giám thị sắp xếp hàng lối cho từng lớp. Còn cha khối, bảy, tám, chín được xếp theo sự điều hễ của thầy đánh giám thị. Không khí lúc đó hết sức náo nhiệt. Từng lớp sáu bọn chúng em được cô nhà nhiệm mua cho mỗi lớp mười mẫu bong bóng. Sự kiện khai giảng bắt đầu, từng lớp chúng tôi được phi vào trên tấm thảm đỏ cùng rất lời reviews mỗi lớp của cô ý dẫn chương trình. Sau phần lớn lời giới thiệu chính là lúc công ty chúng tôi được thả thăng thiên những quả bóng, là lúc mà lại ai trong lòng cũng thấy toại nguyện. Sau phần đa lời giới thiệu, phần tuyên bố cùa thầy hiệu trưởng là hoàn thành buổi lễ, khi mỗi học sinh toàn ngôi trường bước ra khỏi trường sau một trong những buổi lễ khai giảng đầy niềm vui. Tôi cho là từ nay tôi chủ yếu thức là 1 nữ sinh cấp cho hai.


lúc này tôi vẫn lên lớp tám nhưng lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học quả thật rất rất đáng nhớ. Vừa được thiết kế quen với chúng ta bè, vừa mới được học thêm nhiều môn học mới và cả qui giải pháp mới. Một kỉ niệm tràn đầy nụ cười sướng cùng với mênh mông, bát ngát những điều bắt đầu mẻ. Thật niềm hạnh phúc biết bao! Đúng là một trong những kỉ niệm khó khăn nhạt phai trong kí ức tuổi thơ tôi.


Người ấy (bạn, thầy giáo, cô giáo, tín đồ thân...) sống mãi trong lòng tôi

Gợi ý dàn bài:

1. Mở bài: giới thiệu về bạn thân luôn luôn sống mãi trong trái tim em ( cha, mẹ, người thân gia đình, bạn thân, thầy cô,…)

2. Thân bài:

- reviews bao quát: những đặc điểm nổi nhảy về ngoại hình

+ Hình dáng, nước da, mái tóc, nụ cười, giọng nói.

+ Đặc tả điểm quan trọng nhất của mẫu mã (tự chọn).

- Điểm qua về tính cách, sở thích, thái độ, nghề nghiệp, tuổi tác.

+ lựa chọn đặc điểm quan trọng về tính cách, thái độ khiến em thấy ấn tượng, xứng đáng học hỏi.

- Kỉ niệm đáng nhớ nhất với người đặc biệt quan trọng đó

- Cảm nghĩ, cảm nhận của em về fan "sống mãi vào lòng".

3. Kết bài: khẳng định tình cảm của bản thân dành cho người đặc biệt đó.

Bài tham khảo: Cô giáo sống mãi trong lòng tôi.

Bài làm

Lá cây vẫn rơi đầy trên hè phố. Một năm học new đã bước đầu khi ngày thu về. Về theo mùa thu, mùa tựu trường là phần lớn kỉ niệm ấm cúng của phần đông ngày thứ nhất tới lớp. Đẹp đẽ nhất trong những hình hình ảnh thân mến ấy là giáo viên lớp Một của tôi, cô Đàm Thu Hằng.

Xem thêm: Người Tôi Yêu Và Người Yêu Tôi, Lời Bài Hát

Năm ấy, cô tôi còn rất trẻ. Chắc rằng chỉ 27, 28 tuổi thôi. Thầy giáo tôi xinh lắm, xinh nhất trường. Khuôn khía cạnh cô tròn trịa, hiền hòa với đôi mắt nâu ấm áp. Mái tóc black óng ánh càng làm trông rất nổi bật nước da hồng bóng mịn của cô. Quả thật, cô tôi cực kỳ xinh trong bộ quần áo đơn giản ngày thường xuyên lên lớp. Cô tôi càng xinh hơn trong tà áo nhiều năm rực rỡ hầu như buối sáng sản phẩm hai xin chào cờ có nắng rubi trải nhẹ. Tôi cứ nhớ mãi chiếc nhìn quan tâm của cô lúc hướng dẫn công ty chúng tôi xếp hàng. Tôi ko có gì quên được bàn tay mềm mại đã dắt tôi ríu rít đi diễu hành qua lễ đài trong thời gian ngày khai giảng.

Vào lớp, cô Hằng dạy shop chúng tôi tập đọc, tập viết, tập làm cho toán. Bàn tay cô nắn nót viết từng chữ mẫu mã trên bảng đen. Bàn tay cô thoăn thoắt xòe que tính cho chúng tôi tập làm cho toán. Giờ chơi, đôi tay cô lại vươn cao tung nhẵn cho shop chúng tôi cùng chạy nhảy nghịch đùa. Đến bữa trưa, bàn tay cô ăn năn hả, nhịp nhàng xới cơm, chan canh cho mỗi chúng tôi. Tôi lớn khôn dần lên trong khoảng tay chăm sóc của cô.

Một lần, tôi đã khiến cho cô hoảng sợ. Hôm ấy, cũng giống như mọi ngày, tôi mê mệt với giấc ngủ trưa. Nghe giờ trống tấn công báo thức, tôi hốt hoảng dậy với lao ra cửa. Cầm là tôi va vào cột ngoài hiên. Máu chảy váy đìa. Các bạn nôn nóng gọi cô. Cô Hằng chạy vội vàng ra đỡ rước tôi. Dù đã sợ lắm, tôi vẫn nhìn thấy cô tái đi, môi run run. Rồi cô bế tôi vào, để nằm trên bàn, băng cho tôi vừa rượu cồn viên: “Đừng khóc nhỏ nhé. Không ra máu nữa rồi". Quả thật là cú va chạm này đã để lại một lốt sẹo nhỏ với dài chỉ bởi que tăm, tuy nhiên nó đã đem về trong tim tôi một hình ảnh “cô giáo như chị em hiền”, thuộc tôi lớn dần lên theo năm tháng.

Ngày tổng kết năm học cũng là ngày tôi chia tay cô giáo. Tôi vẫn lưu giữ như in buổi sáng mùa hè năm ấy. Cô Hằng mặc áo dài màu xanh lá cây da trời bao gồm hoa nhỏ lốm đốm trắng. Tóc cô búi cao để lộ rõ khuôn mặt nhân hậu từ, xinh đẹp. Cả lớp ngồi yên ổn phăng phắc, mở to góc nhìn cô. Có lẽ cô cũng xúc động đề xuất tiếng nói trầm và nhỏ dại hơn bình thường: “Các con yêu thích của cô. Vắt là hết 1 năm học rồi. Những con đã khủng thêm một ít. Cô mong những con học tập giỏi, ngoan ngoãn và sẽ ghi nhớ về cô, lưu giữ về những bạn”. Rồi cô đi từng bàn, chũm tay, xoa đầu tạm biệt từng thành viên của lớp. Đến lượt mình, tôi gửi cả hai tay nắm chặt tay cô và thì thầm: “Con yêu thương cô lắm! con xin cảm ơn cô!”.

Tôi đã được học với những thầy (cô) giáo mới, nhưng lại mỗi độ thu về, đón năm học mới, tôi lại thấy hiển hiện trước mắt tòi tấm áo nhiều năm xanh có hoa lốm bợn trắng và bàn tay tôi như nóng sực lên trong tay cô giáo tự thuở nào.


Tôi thấy mình đã lớn khôn.

Gợi ý dàn bài:

1. Mở bài: Thời điểm em phân biệt sự cứng cáp của mình.

2. Thân bài

Sự trưởng thành và cứng cáp về mặt: thể chất, tinh thần, suy nghĩ…

- Đối với nữ:

+ ngoại hình, vóc dáng:

+ Chiều cao: cao hơn nữa trước.

+ Giọng nói: vào trẻo và lắng đọng hơn.

+ Cơ thể: khung hình phát triển xuất sắc trông nhẹ dàng, thiếu nữ tính hơn.

+ Trí tuệ: Cảm tháy bản thân hiểu rõ mình, giải quyết và xử lý vấn đề cấp tốc và thâm thúy hơn.

- Tính cách:

+ bớt vội tiến thưởng hơn trước, làm các việc cảnh giác và suy xét chín chắn hơn.

+ chuyên chải chuốt, quan tâm cho vẻ phía bên ngoài nhiều hơn trước lúc đứng trước fan khác.

+ Biết thân thương tới mọi bạn xung quanh, biết thương mến và giữ lại ý hơn trước

+ hay thẹn thùng trước các bạn khác giới

- Các biểu thị của sự khôn lớn:

+ từ giác trong các chuyển động chăm sóc, vệ sinh cá thể mà không cần chị em phải nhắc nhở.

+ góp đỡ cha mẹ công bài toán nhà một giải pháp tự giác và làm chỉn chu.

+ dường nhịn em bé dại ít tuổi hơn

+ Biết yêu dấu và nhiệt tình tới bố mẹ.

+ Biết tự chăm sóc bản thân điều tỉ mỷ hơn.

3. Kết bài:

- quá trình khôn lớn, cứng cáp là điều thú vị, hạnh phúc.

- Nêu cảm giác của phiên bản thân về sự trưởng thành và cứng cáp .

Bài tham khảo: Tôi thấy tôi đã lớn khôn.

Bài làm

Đã khi nào bạn từ bỏ hỏi bản thân rằng, tôi đã lớn khôn. Đối với tôi, điều đó đã trở thành hiện thực. Đúng là như vậy, tôi đã lớn khôn.

Tuổi thơ của mình thật hạnh phúc, một tuổi thơ êm đềm. Không giàu có phú quý, dẫu vậy tôi được sống trong khoảng tay dịu dàng của ba mẹ. Từ bé bỏng đến giờ, tôi không phải chịu một nỗi gian khổ nào, bởi vì tôi luôn luôn được ba chị em săn sóc, bảo vệ. Cứ thế, tôi đã to dần. Tôi càng vạc triển, càng cao lớn, thì ba chị em tôi lại từ từ già đi. Tôi đã có lần làm cho mẹ khóc cũng chính vì tôi đã hỗn hỗn với mẹ, tôi đâu tất cả biết rằng đông đảo giọt nước đôi mắt kia bởi vì tôi, nguyên nhân là những sai trái mà tôi đã gây ra, số đông giọt nước mắt kia sẽ tạo nên mẹ tôi thêm già, và bao gồm khi nào, nó sẽ chuyển tôi cho gần ngày xa bà mẹ hơn. Tôi đã từng làm bố tức giận tới cả không thể kìm nén, tía đã mắng tôi rất nhiều, sẽ đánh tôi vài ba cái, nhưng trong tâm của bố chỉ mong muốn tôi yêu cầu người. Vậy cơ mà tôi sẽ từng để ý đến rằng, ước gì mình to thật nhanh để có thể sống riêng, không hẳn ở thông thường với tía mẹ, một cuộc sống thường ngày tự bởi tự tại, ko ai hoàn toàn có thể ngăn cấm bản thân điều gì, và không nhất thiết phải nghe nhưng lời răn mắng của ba bà mẹ nữa.

Đúng vậy, tôi đã từng có lần nghĩ bởi vậy đấy. Một ý nghĩ thật tệ hại, một ý nghĩ đần xuẩn và của một kẻ vô ơn. Ngồi 1 mình trong chống riêng của mình, tôi tự rứa tay lên trán suy nghĩ. Chỉ hai mươi, cha mươi năm nữa thôi, đến lúc tôi đang trưởng thành, thì ước mơ lớn số 1 của đời mình chính là mong trong năm tháng dở hơi nghếch làm bố mẹ bi quan lòng sẽ quay trở về để tôi sửa chữa, để tôi khiến cho ba người mẹ vui, lại được nằm trong tầm tay ấm cúng của mẹ, nghe lời chỉ bảo của ba, tôi sẽ mong muốn mỏi điều ấy đến phân phát khóc, bởi vì có lẽ, lúc đó, ba mẹ chỉ từ trong kí ức của bạn dạng thân tôi. Tôi nháng nghĩ cho điều này, mà trước đó tôi trước đó chưa từng nghĩ tới, chính vì một điều rằng, tôi vẫn khôn mập rồi.

Tôi đã khôn lớn vì lời răn dạy dỗ của ba mẹ. Tôi đang khôn lớn bởi vì tôi đang biết cảm giác được nỗi nhức về thể xác lúc ba bà bầu phải vất vả nuôi tôi khôn lớn, nỗi nhức tinh thần lúc nghe đến những lời xấc xược từ người con đã đứt ruột đứt gan đẻ ra của bố mẹ. Tôi vẫn khôn lớn chính vì tôi đã biết xem xét vì gần như lỗi lầm của chính bạn dạng thân mình khiến ra, thay vày đổ lỗi đó cho tất cả những người khác. Tôi đang khôn lớn cũng chính vì tôi đang biết yêu thương phần lớn người, chia sẻ cho phần đông người, trợ giúp mọi người thay vì chưng chỉ tiếp nhận tình yêu thương thương, sự share và giúp đỡ của tín đồ khác. Tôi vẫn khôn bự vì tôi đang biết vui trước thú vui của người khác, biết buồn trong nỗi bi hùng của gần như người, biết căm thù trước phần nhiều bất công với biết rơi nước đôi mắt trước những xấu số của cuộc đời.

Tôi đã bự trong cả trung khu hồn của mình. Tôi sẽ luôn yêu thương những niềm hạnh phúc như một món quà nhưng thượng đế vẫn ban tặng, và trân trọng nó bởi cả trái tim. Thời hạn đã trôi qua tôi một phương pháp vô cảm, mà bây giờ tôi thấy nó quí báu như viên kim cương, cùng sự quí giá của nó tùy ở trong vào tôi.

Xem thêm: 4 Điều Cần Tuân Thủ Khi Tham Gia Mạng Xã Hội Em Cần Có Gì, 4 Điều Cần Tuân Thủ Khi Lên Mạng Xã Hội

không lâu đâu, chỉ vài năm nữa thôi, tôi sẽ phi vào cuộc đời, cuộc sống của chính bạn dạng thân mình, không thể vòng tay của mẹ, không còn sự che chở của ba. Tôi vẫn tự mình cách trên con phố riêng của mình, với sẽ tự chũm lấy chìa khóa để mở cửa nhà của tương lai, góc cửa vươn tới mong mơ của tôi.