VĂN BẢN HOÀNG LÊ NHẤT THỐNG CHÍ

     

I. Tác giả: Ngô Gia Văn Phái: một đội tác giả loại họ Ngô Thì, sinh hoạt làng Tả Thanh Oai, ni thuộc thị trấn Thanh Oai, thức giấc Hà Tây, trong các số ấy hai tác giả chính là Ngô Thì Chí (1753-1788), làm quan thời Lê Chiêu Thống, với Ngô Thì Du (1772-1840), làm cho quan dưới chiều đơn vị Nguyễn.

Bạn đang xem: Văn bản hoàng lê nhất thống chí


A. TÁC PHẨM

1. Nhan đề: “Hoàng Lê độc nhất thống chí” viết bằng chữ Hán ghi chép về sự thống độc nhất vô nhị của vương vãi triều đơn vị Lê vào thời khắc Tây Sơn diệt Trịnh, trả lại Bắc Hà cho vua Lê. Nó không chỉ tạm dừng ở sự thống duy nhất của vương triều đơn vị Lê, mà còn được viết tiếp, tái hiện tại một giai đoạn lịch sử dân tộc đầy biến động của buôn bản hội phong kiến việt nam vào 30 năm cuối thế kỷ XVIII và mấy năm thời điểm đầu thế kỷ XIX. Cuốn đái thuyết có tất cả 17 hồi.

2. Thể loại: (chí là 1 trong lối văn ghi chép sự vật, sự việc).

Cũng hoàn toàn có thể xem Hoàng Lê duy nhất thống chí là 1 trong cuốn tè thuyết lịch sử dân tộc viết theo lối chương hồi.

3. Trả cảnh: hồi vật dụng 14, viết về sự kiện quang Trung đại phá quân Thanh.

4. Bao gồm nội dung với nghệ thuật

Nội dung: Với quan điểm lịch sử đúng đắn và niềm tự hào dân tộc, những tác mang Hoàng Lê độc nhất thống chí đã tái hiện sống động hình ảnh người hero dân tộc Nguyễn Huệ qua chiến công thần tốc đại phá quân Thanh, sự thảm hại của quân tướng đơn vị Thanh cùng số phận bi lụy của vua tôi Lê Chiêu Thống.

Nghệ thuật: nói chuyện đan xen miêu tả một cách nhộn nhịp cụ thể, khiến được tuyệt hảo mạnh.

5. Đại ý và ba cục:

Đại ý: Đoạn trích mô tả chiến win lẫy lừng của vua quang đãng Trung, sự thua kém nhục nhã của quân tướng bên Thanh với số phận cộng đồng vua quan phản bội nước, sợ hãi dân.

Bố cục: 3 đoạn

Đoạn 1 (từ đầu mang đến “hôm ấy nhằm mục tiêu vào ngày 25 tháng cháp năm Mậu Thân (1788)”): Được tin báo quân Thanh chiếm Thăng Long, Bắc Bình vương vãi Nguyễn Huệ lên ngôi hoàng đế và thân chinh nắm quân dẹp giặc.

Đoạn 2 (“Vua quang Trung tự mình đốc suất đại binh… vua quang đãng Trung tiến binh mang lại Thăng Long, rồi kéo vào thành”): Cuộc tiến quân thần tốc và chiến thắng lẫy lừng của vua quang Trung.


Đoạn 3 (“Lại nói, Tôn Sĩ Nghị với vua Lê… cũng lấy có tác dụng xấu hổ”): Sự thất bại của quân tướng đơn vị Thanh và tình trạng thua kém của vua tôi Lê Chiêu Thống.

6. Bắt tắt hồi 14 “Hoàng Lê tốt nhất thống chí

- Trước thế mạnh của giặc, quân Tây Sơn sinh sống Thăng Long, rút quân về Tam Điệp và cho những người vào lấp Xuân cấp báo với Nguyễn Huệ.

- cảm nhận tin ngày 24/11, Nguyễn Huệ liền tổ chức lại lực lượng phân tách quân làm hai đạo thuỷ – bộ.

- Ngày 25 mon Chạp, có tác dụng lễ lên ngôi lấy hiệu là quang Trung, trực tiếp chỉ huy hai đạo quân tiến ra Bắc.

- Ngày 29 tháng Chạp, quân Tây đánh ra mang đến Nghệ An, quang Trung cho tạm dừng một ngày, tuyển thêm hơn 1 vạn tinh binh, mở một cuộc phê chuẩn binh lớn.

- Ngày 30, quân của quang đãng Trung ra đến Tam Điệp, hội cùng Sở cùng Lân. Quang đãng Trung đang khẳng định : “Chẳng vượt mười ngày có thể đuổi được fan Thanh“. Cũng trong ngày 30, giặc giã chưa yên, tao loạn hãy còn cơ mà ông vẫn nghĩ mang đến kế sách xây dựng đất nước mười năm tiếp theo chiến tranh. Ông còn mở tiệc khao quân, ngầm hẹn mùng 7 sẽ có mặt ở thành Thăng Long mở tiệc lớn. Ngay tối đó, nghĩa binh lại thường xuyên lên đường. Khi quân Tây tô ra mang đến sông Thanh Quyết chạm mặt đám trinh thám của quân Thanh, quang quẻ Trung sai bảo bắt không còn không nhằm sót một tên.


Rạng sáng ngày 3 Tết, nghĩa quân bí mật bao vây đồn Hạ Hồi và cần sử dụng mưu nhằm quân Thanh đầu mặt hàng ngay, hạ đồn dễ dàng.

Rạng sáng ngày mùng 5 Tết, nghĩa quân tiến công đồn Ngọc Hồi. Quân giặc chống trả quyết liệt, cần sử dụng ống phun sương lửa ra nhằm mục tiêu làm ta rối loạn, tuy nhiên gió lại đổi chiều bởi vậy chúng tự sợ mình. Cuối cùng, quân Thanh đề nghị chịu đầu hàng, thái thú Điền châu Sầm Nghi Đống thắt cổ từ bỏ tử.

Trưa mùng 5 Tết, quang Trung đã đứng vị trí số 1 đoàn quân thắng trận tiến vào Thăng Long. Đám tàn binh của giặc tìm về phía đê im Duyên gặp gỡ phục binh của ta, trốn theo con đường Vịnh Kiều lại bị quân voi ở Đại Áng dồn xuống váy Mực giầy xéo, chết hàng ngàn tên. Một vài chạy lên cầu phao, mong phao đứt, xác người chiến mã chết làm tắc cả khúc sông Nhị Hà. Mùng 4 đầu năm mới nghe tin quân Tây tô tấn công, Tôn Sỹ Nghị cùng Lê Chiêu Thống sẽ vội vã đặt trên biên giới phía bắc. Khi gặp gỡ lại nhau, Nghị dường như xấu hổ nhưng lại vẫn huyênh hoang. Cả nhì thu nhặt tàn quân, kéo về khu đất Bắc.


B. PHÂN TÍCH VĂN BẢN

Đề bài: cảm giác của em về vẻ đẹp của biểu tượng người anh hùng áo vải quang quẻ Trung qua hồi máy 14 của vật phẩm “Hoàng Lê độc nhất thống chí” của Ngô Gia Văn Phái.

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài :

- “Hoàng Lê nhất thống chí” là một trong những cuốn tiểu thuyết lịch sử hào hùng bằng chữ Hán được viết theo thể chương hồi vì chưng nhiều người sáng tác trong Ngô Gia Văn Phái (Ngô Thì Chí, Ngô Thì Du…) sáng sủa tác. Đây là 1 trong những bức tranh sâu rộng vừa phản ánh được sự thối nát, suy vi của triều đình Lê Trịnh, vừa phản ánh được sự cải cách và phát triển của phong trào Tây Sơn.

- trong hồi sản phẩm công nghệ 14 của tác phẩm, hình tượng người nhân vật Quang Trung hiện lên thật cao đẹp với khí phách hào hùng, trí tuệ sáng sủa suốt và tài thao lược hơn người.

II. Thân bài:

1. Trước nhất Quang Trung là một con người hành động mạnh mẽ quyết đoán

- từ đầu đến cuối đoạn trích, Nguyễn Huệ luôn luôn là con người hành vi một biện pháp xông xáo, nhanh chóng có nhà đích và cực kỳ quả quyết.


- Nghe tin giặc đã đánh chiếm đến tận Thăng Long mất cả một vùng đất đai to lớn mà ông không còn nao núng, “định thân chinh cụ quân đi ngay”.

- Rồi chỉ trong khoảng hơn một tháng, Nguyễn Huệ đã làm cho được bao nhiêu việc lớn: “tế cáo trời đất”, lên ngôi hoàng đế, đốc xuất đại binh ra Bắc.

Xem thêm: Choose The Hotel Staff Are Always Friendly And Courteous, Staff Were Friendly, Courteous And

2. Đó là 1 con người có trí tuệ sáng sủa suốt cùng nhạy bén

Ngay khi mấy chục vạn quân Thanh vị Tôn Sĩ Nghị hùng hổ kéo vào nước ta, nuốm giặc đang mạnh, tình gắng khẩn cấp, vận mệnh nước nhà “ngàn cân nặng treo tua tóc”, Nguyễn Huệ đã quyết định lên ngôi hoàng đế để thiết yếu danh vị, mang niên hiệu là quang quẻ Trung.

Việc lên ngôi đã được xem kỹ với mục đích thống độc nhất vô nhị nội bộ, quy tụ anh tài và quan trọng hơn là “để yên ổn kẻ phản trắc và giữ mang lòng người”, được dân ủng hộ.

* sáng suốt trong câu hỏi nhận định tình trạng địch và ta

- Qua lời dụ tướng sĩ trước lúc khởi thủy ở Nghệ An, quang quẻ Trung sẽ chỉ rõ “đất nào sao ấy” người phương Bắc không hẳn nòi tương tự nước ta, lòng dạ ắt khác”. Ông còn vạch rõ lầm lỗi của chúng so với nhân dân ta: “Từ đời đơn vị hán cho nay, bọn chúng đã mấy phen cướp tách bóc nước ta, giết hại dân ta, vơ vét của cải, bạn mình cần thiết chịu nổi, ai ai cũng muốn đuổi chúng đi”.


- quang quẻ Trung đã khuyến khích tướng sĩ dưới quyền bởi những tấm gương chiến đấu can đảm chống giặc ngoại xâm giành lại độc lập của phụ vương ông ta từ nghìn xưa như: Trưng thanh nữ Vương, Đinh Tiên Hoàng, Lê Đại Hành…

- quang quẻ Trung đang dự con kiến được việc Lê Chiêu Thống về nước hoàn toàn có thể làm cho một trong những người Phù Lê “thay lòng đổi dạ” cùng với mình yêu cầu ông đã có lời dụ với quân quân nhân chí tình, vừa nghiêm khắc: “các người đều là những người dân có lương tri, hãy bắt buộc cùng ta đồng trọng tâm hiệp lực để dựng lên công lớn. Chớ gồm quen thói cũ, ăn ở nhì lòng, nếu như việc phát hiện ra sẽ bị giết bị tiêu diệt ngay tức khắc, không tha một ai”.

* tốt nhất trong vấn đề xét đoán bê bối

- trong đợt hội quân ngơi nghỉ Tam Điệp, qua lời nói của quang quẻ Trung với Sở cùng Lân ta thấy rõ: Ông siêu hiểu bài toán rút quân của nhì vị tướng giỏi này. Đúng ra thì “quân đại bại chém tướng” nhưng không hiểu nhiều lòng họ, mức độ mình ít không địch nổi đội quân hùng tướng mạo hổ đơn vị Thanh đề nghị đành yêu cầu bỏ thành Thăng Long rút về Tam Điệp để tập hợp lực lượng. Vậy Sở cùng Lân không biến thành trừng phạt ngoài ra được ngợi khen.


- Đối với Ngô Thì Nhậm, ông đánh giá rất cao và thực hiện như một vị binh sĩ “đa mưu túc trí” vấn đề Sở và Lân rút chạy Quang Trung cũng đoán là vì Nhậm chủ mưu, vừa là nhằm bảo toàn lực lượng, vừa gây mang đến địch sự nhà quan. Ông đang tính tới sự việc dùng Nhậm là bạn biết cần sử dụng lời khôn khéo để dẹp việc binh đao.

3. Quang đãng Trung là người dân có tầm nhìn xa trông rộng

- mới khởi binh đánh giặc, không giành được tấc đất nào vậy nhưng mà vua quang đãng Trung đã nói chắc chắn đóng cột “phương lược tiến tấn công đã gồm tính sẵn”.

- Đang ngồi trên sống lưng ngựa, quang Trung đã nói cùng với Nhậm về quyết sách nước ngoài giao và chiến lược 10 tới ta hoà bình. Đối với địch, thường thì biết là thắng vấn đề binh đao không thể xong xuôi ngay được vì chưng xỉ nhục của nước mập còn đó. Giả dụ “chờ 10 năm nữa ta được yên ổn nhưng mà nuôi dưỡng lực lượng, bấy giờ đồng hồ nước nhiều quân bạo gan thì ta tất cả sợ gì chúng”.


4. Quang quẻ Trung là vị tướng tài năng thao lược hơn người

- Cuộc hành binh thần tốc do quang Trung lãnh đạo đến ni vẫn còn giúp chúng ta kinh ngạc. Vừa hành quân, vừa tấn công giặc mà vua quang đãng Trung hoạch định kế hoạch từ 25 mon chạp mang lại mùng 7 tháng giêng sẽ vào ăn uống tiết sinh hoạt Thăng Long, trong thực tế đã vượt mức 2 ngày.

- hành binh xa, thường xuyên như vậy nhưng đội quân vẫn chỉnh tề cũng là do tài tổ chức triển khai của người cầm quân.

5. Hình ảnh vị vua lẫm liệt trong chiến trận

- Vua quang Trung thân chinh nạm quân chưa phải chỉ bên trên danh nghĩa. Ông làm tổng lãnh đạo chiến dịch thực sự.

- bên dưới sự lãnh đạo tài tình của vị tổng chỉ đạo này, nghĩa binh Tây Sơn đang đánh hầu hết trận thiệt đẹp, thắng áp hòn đảo kẻ thù.

- Khí thế lực lượng làm cho quân thù khiếp vía và hình hình ảnh người anh hùng cũng được khắc hoạ lẫm liệt: vào cảnh “khói tỏ mù trời, phương pháp gang tấc không thấy gì” khá nổi bật hình ảnh nhà vua “cưỡi voi đi đốc thúc” với tấm áo bào red color đã sạm black khói súng.


- Hình hình ảnh người nhân vật được tương khắc hoạ khá đậm đường nét với tính cách táo tợn mẽ, trí tuệ sáng sủa suốt, nhạy bén, tài sử dụng binh như thần; là người tổ chức triển khai và là linh hồn của chiến công vĩ đại.

III. Kết bài

Với ý thức tôn trọng sự thực lịch sử dân tộc và ý thức dân tộc, những người trí thức những tác mang Ngô Gia Văn Phái là những cựu thần chịu ơn sâu, nghĩa nặng ở trong phòng Lê, mà lại họ đã không thể làm lơ sự thực là ông vua nhà Lê yếu ớt hèn đã cõng rắn cắm gà bên và chiến công lừng lẫy của nghĩa binh Tây Sơn, làm nổi bật hình hình ảnh vua quang Trung người anh hùng áo vải, niềm tự hào lớn của tất cả dân tộc. Thế cho nên họ đã viết thực và hay đến vậy nên về người nhân vật dân tộc Nguyễn Huệ.

Đề bài: Sự chiến bại của quân tướng công ty Thanh và số phận bi lụy của vua tôi Lê Chiêu Thống làm phản nước, sợ dân sẽ được miêu tả như gắng nào? Em có nhận xét gì về lối văn è thuật nghỉ ngơi đây?


1. Đối lập cùng với hình ảnh nghĩa quân Tây tô là chân dung của kẻ thù xâm lược

- Tôn Sỹ Nghị kiêu căng, từ bỏ mãn, chủ quan:

+ Kéo quân vào Thăng Long dễ ợt “ngày đi tối nghỉ” như “đi trên đất bằng”, cho là vô sự, không phòng ngừa gì, chỉ lảng vảng ở mặt bờ sông, lấy thanh gắng suông để nạt dẫm.

+ không chỉ có vậy y còn là một tên tướng bất tài, nắm quân mà không biết tình trạng thực hư ra sao. Mặc dù được vua tôi Lê Chiêu Thống báo trước, y vẫn ko chút đề phòng suốt mấy ngày đầu năm “chỉ chú ý vào vấn đề yến tiệc vui mừng, không thể lo chi tới việc bất chắc”, cho quân quân nhân mặc nhan sắc vui chơi.

- lúc quân Tây đánh đánh mang lại nơi, tướng thì sợ mất mật, ngựa không kịp đóng yên, fan không kịp mang giáp… chuồng trước qua mong phao, quân thì thời điểm lâm trận “ai nấy đầy đủ rụng rời, sợ hãi hãixin ra sản phẩm hoặc vứt chạy toán loạn, giày xéo lên nhau mà chết”, “quân sĩ các doanh nghe thấy các hoảng hốt, tan tác bỏ chạy, tranh nhau qua mong sang sông, xô đẩy nhau rơi xuống mà chết rất nhiều”, “đến nỗi nước sông Nhị Hà chính vì như vậy mà ùn tắc không chảy được nữa”. Cả team binh hùng, tướng tá mạnh, chỉ quen diễu võ dương oai hiện giờ chỉ còn biết cởi chạy, dạn dĩ ai nấy chạy, “đêm ngày đi gấp, không đủ can đảm nghỉ ngơi”.


- Nghệ thuật: kể chuyện, đan xen với những chi tiết tả thực thật thay thể, đưa ra tiết, sống động với nhịp điệu nhanh, dồn dập, gấp rút gợi sự tá hỏa của kẻ thù. Ngòi bút miêu tả khách hàng quan tuy thế vẫn hàm chứng tâm trạng hả hê, sung sướng của fan viết cũng tương tự của dân tộc bản địa trước thắng lợi của tô Tây.

2. định mệnh thảm hại của lũ vua tôi Lê Chiêu Thống phản bội nước, sợ hãi dân

- Lê Chiêu Thống và hồ hết bề tôi trung thành với chủ của ông ta đang vì lợi ích riêng của mẫu họ mà đem vận mệnh của cả dân tộc để vào tay kẻ thù xâm lược, lẽ tất yếu họ nên chịu đựng nỗi sỉ nhục của kẻ đi cầu cạnh, van xin, không hề đâu tư giải pháp bậc quân vương, với kết viên cũng phải chịu bình thường số phận bi ai của kẻ vọng quốc.

- Khi bao gồm biến, quân Thanh tung rã, Lê Chiêu Thống vội vã cùng mấy bề tôi thân tín “đưa thái hậu ra ngoài”, chạy buôn bán sống phân phối chết, cướp cả thuyền dân để qua sông, “luôn mấy ngày không ăn”. May gặp gỡ người thổ hào thương tình đón về cho ăn uống và dẫn đường cho chạy trốn. Đuổi kịp Tôn Sĩ Nghị, vua tôi chỉ còn biết nhìn nhau than thở, oán thù giận tan nước mắt, và sau khoản thời gian sang đến trung hoa phải cạo đầu, tết tóc, ăn mặc giống bạn Mãn Thanh và cuối cùng gửi nuốm xương tàn nơi đất khách quê người.


- Nghệ thuật: xen kẹt kể với tả sinh động, ví dụ gây ấn tượng mạnh. Ngòi bút đậm chút xót thương của người sáng tác bề tôi trung thành trong phòng Lê.

Đề bài: So sánh ngòi cây viết của người sáng tác khi miêu tả hai cuộc toá chạy (một của quân tướng bên Thanh và một của vua tôi Lê Chiêu Thống) bao gồm gì không giống biệt? phân tích và lý giải vì sao có sự biệt lập đó?

- tất cả đều là tả thực, cùng với những cụ thể cụ thể, nhưng âm hưởng lại cực kỳ khác nhau:

- Đoạn văn trên nhịp điệu nhanh, mạnh, hối hả “ngựa ko kịp đóng góp yên, bạn không kịp mặc áo giáp”, “tan tác vứt chạy, tranh nhau qua ước sang sông, xô đẩy nhau…”, ngòi bút miêu tả khách quan cơ mà vẫn hàm chứa tâm trạng hả hê, sung sướng của fan thắng trận trước sự việc thảm bại của bè cánh cướp nước.

Xem thêm: Tranh Vẽ Chủ Đề 20/11 Đề Tài Ngày Nhà Giáo Việt Nam Đẹp, Top 10 Bức Tranh Vẽ Ý Nghĩa Nhất Ngày 20/11

- Ở đoạn văn dưới, nhịp điệu bao gồm chậm hơn, người sáng tác dừng lại miêu tả tỉ mỉ những giọt nước mắt nâng niu của bạn thổ hào, nước mắt tủi hổ của vua tôi Lê Chiêu Thống, cuộc theíet đãi thịnh tình “giết gà, có tác dụng cơm” của kẻ bề tôi… âm hưởng có phần ngậm ngùi, chua xót. Là gần như cựu thần ở trong nhà Lê, những tác giả không thể không mủi lòng trước sự sụp đổ của một vương triều mà lại mình từng phụng thờ, tuy vẫn hiểu chính là kết cục thiết yếu tránh khỏi.