TÔI YÊU ĐẤT NƯỚC TÔI

     

Tôi nhớ năm lên 12 giỏi 13 gì đó, tôi chui lỗ chó vào rạp Quốc Tế, con đường Trần Hưng Đạo bây giờ, để coi “cọp” một chương trình đại nhạc hội Tết siêu hoành tráng. Tôi đã quên chi tiết của những màn bộc lộ hay tên nghệ sĩ, chỉ với nhớ điều duy nhất là 1 trong bài hát nghe lần đầu: bản Tình Ca”

Alan Phan

 “Đất nước tôi ở phơi phới mặt bờ biển khơi xanh.

Bạn đang xem: Tôi yêu đất nước tôi

Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình…Bốn nghìn năm ròng rã rã bi lụy vui …Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ cơ hội nằm nôi. Thoắt ngàn năm thành giờ đồng hồ lòng tôi!”.

Bài “Tình Ca” của Phạm Duy bởi Thái Thanh hát. Tôi bị cuốn hút ngay trường đoản cú câu đầu… “Tôi yêu giờ nước tôi tự khi new ra đời, bà bầu hiền ru hồ hết câu xa vời…” cho tới giờ này, hơn 50 năm sau, giờ đồng hồ hát vẫn quấn tròn xung quanh tôi giữa những đêm về sáng.

Tuổi thơ Việt Nam


" data-medium-file="https://tinhdaudua.com.vn.files.wordpress.com/2016/09/tie1babfng-nc6b0e1bb9bc-tc3b4i-2.jpg?w=360" data-large-file="https://tinhdaudua.com.vn.files.wordpress.com/2016/09/tie1babfng-nc6b0e1bb9bc-tc3b4i-2.jpg?w=367" class="size-full wp-image-486" src="https://tinhdaudua.com.vn.files.wordpress.com/2016/09/tie1babfng-nc6b0e1bb9bc-tc3b4i-2.jpg?w=640" alt="Tiếng chị em sinh từ dịp nằm nôi, thoắt nghìn năm thành giờ đồng hồ lòng tôi..." srcset="https://tinhdaudua.com.vn.files.wordpress.com/2016/09/tie1babfng-nc6b0e1bb9bc-tc3b4i-2.jpg 367w, https://tinhdaudua.com.vn.files.wordpress.com/2016/09/tie1babfng-nc6b0e1bb9bc-tc3b4i-2.jpg?w=150 150w, https://tinhdaudua.com.vn.files.wordpress.com/2016/09/tie1babfng-nc6b0e1bb9bc-tc3b4i-2.jpg?w=360 360w" sizes="(max-width: 367px) 100vw, 367px" />Tiếng chị em sinh từ lúc nằm nôi, thoắt ngàn năm thành giờ đồng hồ lòng tôi…


Thực ra, khi tôi sinh ra, không phải là giọng ru con êm đềm của mẹ mỗi đêm nhưng mà là tiếng đại chưng và bom đạn vọng về hay trực. Cuộc chiến tranh bùng nổ lúc Nhật hòn đảo chánh Pháp ngơi nghỉ Đông Dương năm 1945 và gia đình tôi đề xuất chạy giặc liên tục. Một ký ức bà mẹ thường đề cập lại là tất cả đêm tôi bị lên “bẹn” khóc suốt buổi và các gia đình cùng chạy giặc phài bịt mũi tôi để giữ im re trong căn hầm trú ẩn. Đôi lúc giặc sục sạo trên đầu và chị em cứ lo là tôi đã biết thành ngạt thở chết rồi. Chắc rằng nó cũng giải thích lý vị là lý do trong xuyên suốt 40 năm đầu của cuộc đời, tôi thường hốt hoảng giật bản thân tỉnh giấc giữa tối như đang bị ai bóp họng.

Lớn lên, tôi cũng an thừa hưởng 1 tuổi thơ tương đối êm đềm dù nghèo khổ. Một ký kết ức không giống từ bà bầu là cho đến năm tôi lên 3 tuổi, mẹ đi chào bán rong từng ngày. Quầy mặt hàng nặng ở 1 đầu gánh cùng tôi vui mỉm cười ở đầu gánh khác để bà bầu đươc cân bằng. Đứa bạn thân duy độc nhất vô nhị của tuổi thơ đó là 1 trong con khỉ nhỏ dại đi lạc vào nhà, cho đến ngày nó bứt dây xích và biến hóa mất. Giữa những ngày đái học, vị thiếu nạp năng lượng và nhỏ con, tôi luôn luôn bị các bạn đồng lớp bắt nạt và tấn công đập. Chắc hẳn rằng nhờ vậy, năng lực đánh lộn với phá phách của tôi cũng được trau dồi nâng cấp khá ấn tượng.

Những năm hạnh phúc

Gia đình tôi dọn về Saigon khoảng chừng 1950. Ở cạnh sân vườn Tao Đàn bây giờ, tôi có chút form xanh nhằm đuổi hoa bắt bướm, nhằm nghe giờ đồng hồ ve sầu từng hè, để xem lá me cất cánh khắp phố mỗi mùa mưa. Chiếc tuổi thơ đó chắc cũng không không giống gì phần nhiều tuổi thơ của triệu triệu đứa bé nhỏ khác bên trên trái đất, nô chơi và vui cười cợt hay khóc nhè cơ mà không nên biết đến số đông nổi trôi của khu đất nước. Trái đất của cửa hàng chúng tôi quay nhẹ qua rất nhiều trận đá dế, ném bi…những lần trốn học tập bị đòn nát đít, hầu như lần được phụ huynh cho đi ngoại thành dã nước ngoài (ngoại ô đó là công viên ở sân bay Tân Sân nhất hay ven sông nhà Bè…).

Rồi tình thân cũng mang lại rất sớm trong chiếc nhút nhát e dè của …”em tan trường về, mặt đường mưa nho nhỏ”. Thân quen nhau 3 năm, ngày tôi rời việt nam qua Mỹ khi lên 18, tôi chỉ mới dám cố kỉnh tay nàng. Dẫu vậy đã tất cả Trịnh Công Sơn, Nguyên Sa, Mai Thảo…nói rứa tôi đều lời thương yêu mật ngọt, đã tất cả ngàn hè phố bóng mát giữ cho chúng tôi dấu ấn, đã có trăm ghế đá khu vui chơi công viên nghe câu chuyện tình khờ khạo …

Những ngày ra biển lớn

Dù đẹp và thơ mộng, chiếc tuổi new lớn này cũng khác gì các với hầu như thiếu niên đã khủng lên ở Boston, Bogota tuyệt Belgrade. Quê hương vn của tôi không phải là sân vườn địa đường của tuổi trẻ hay một chùm khế và lắng đọng đặc thù nào. Cho nên, cùng với tuổi còn say mê khám phá những chân mây lạ, xứ Mỹ vừa gặp qua cảnh sắc mênh mông, văn hóa nhiều mẫu mã và nhịp sinh sống năng động làm cho tôi chóng vánh quên đi đông đảo êm đềm của quê hương, mặc dù mỗi đêm trên đài truyền hình, thời sự về việt nam đã được vạc sóng không ngừng.

Xem thêm: Chờ Đợi Một Người Dù Biết Chẳng Có Cơ Hội Mới Nhất 2022, Lời Bài Hát Khóc Cùng Em

Con bạn tôi thich ứng tương đối nhanh. Xuất phát điểm từ một cậu học tập trò nhút nhát đắm đuối học, tôi thành một sv tự tin, nhưng lại ham nghịch và lười biếng. Tôi sống như fan Mỹ, học như fan Mỹ và đùa như người Mỹ. Là người việt duy nhất trong số 42,000 sinh viên của trường, tôi cũng không có khá nhiều lựa chọn. Hòa nhập vào xã hội mới với một bốn duy bắt đầu và các cuộc tình ngắn ngủi tuy thế cháy bỏng, tôi quên đi những tà áo lâu năm trắng e ấp ngày nào mặt sân ngôi trường Duy Tân. Viêt phái nam thật xa và ký kết ức mờ nhạt.

Cho đến một ngày đẹp nhất trời như thế nào đó, tôi dấn một lá thơ của bộ Ngoại Giao Mỹ thông báo anh đã giỏi nghiệp đại học, chúng tôi sẽ ngưng giữ hộ tiền học bổng. Anh cũng lo mà lại về phụng sự nước mình đi chứ. Tôi quăng lá thơ vào sọt rác, năng lượng điện thoại bạn bè hỏi biện pháp ở lại Mỹ, đúng theo pháp với bất vừa lòng pháp, rồi tiếp tục mê mết vào một cuộc tình đang những thú vị với nhị cô đồng tính (lesbians).

Quê mùi hương tìm đến

Vài ngày sau, chị Loan gõ cửa ngõ phòng. Em chị là Chí, người các bạn nối khố từ nhỏ tuổi của tôi từ trường tiểu học đến khi đậu Tú Tài 2. Chị qua Mỹ tu nghiệp và đi xe pháo buýt cả 10 giờ để mang lại thăm tôi. Tôi hồn nhiên hỏi thăm về Chí. “Nó quyết tử ở chiến trường Bình mang hai mon trước rồi em.” Tôi yên người. Chị đề cập thêm về anh Quang, tình nhân sắp cưới của chị, cũng đã gục vấp ngã ở Quảng Nam. ‘Em còn nhớ nhỏ Thu Anh?” Ai mà lại không nhớ, hoa khôi Trưng Vương, niềm yêu thầm ghi nhớ trộm của cả nhóm học sinh Petrus ký kết lẫn Chu Văn An. Shop chúng tôi cứ cho rằng ông nhạc sĩ nào đặt bài bác “Trưng vương vãi Khung cửa Mùa Thu” là để giành cho nàng. “Con bé bỏng đi thăm ông chồng đóng quân sống Pleiku, lúc về, xe pháo bị trúng mìn, nó cũng chết rồi em ạ”. Sau một tiếng, tôi ko nhớ được con số đồng đội đã ra đi giỏi tàn phế. Trên cả sự chết chóc là một trong nỗi niềm tuyệt vọng vô bờ của lớp tín đồ trẻ đã khủng lên cùng tôi.

Đêm kia mưa xuân, nhẹ nhưng rả rich cả đêm. Tôi và chị ngồi teo ro kế bên hiên nghe tương đối gió hú. Suốt cả đêm không ngủ, mà lại hai đứa cũng không nói lời nào. Chiếc thanh bình cá biệt mà tôi tự tạo nên mấy năm qua để quên đi mọi quằn quại của quê hương ngàn dặm giờ hiện nay đang bị chị Loan xô đẩy. Cái hạnh phúc bé bé dại của quả đât mới tôi vẫn an hưởng đã bị gánh nặng nề của ký ức với thực trên đè chìm. Tôi đang sống như trong một cơn mơ. Và đến giờ buộc phải tỉnh giấc.

Bài hát ngày xưa

Tháng sau, tôi rời bỏ các bước mới, tín đồ tình mới, tòa nhà thuê mới…khăn gói về lại Việt Nam. Tôi hoàn toàn không có mộng ảo hay hoài bão gì về tài lộc hay quyền lực hay sự nghiệp. Tôi cũng chắc hẳn rằng là mình vẫn không đổi khác được điều gì, tốt hay xấu, mang đến đất nước. Tôi chỉ có cảm giác là bản thân “thuộc về đây”, mình về để chia sẻ với các bạn bè, gia đình, những người trẻ khác đầy đủ khó khăn, đắng cay, tủi nhục với đau thương của không ít người đang “sinh nhầm chũm hệ”.

Xem thêm: Chiếc Khăn Gió Ấm Chế Về Thầy Cô, Loi Bai Hat

Trước tết Mậu Thân 1968, tôi lại tình cờ vào phòng trà nghe nhạc. Lần sản phẩm công nghệ hai, Thái Thanh lại có tác dụng nước mắt tôi lại lưng tròng với bài bác Tình Ca …” bác bỏ nông phu đội sương nắng mặt bờ ruộng sâu..vài nghìn năm… khóc mỉm cười theo mệnh nước nổi trôi… nên tôi yêu biết bao người…Lý, Lê, Trần với còn ai nữa…”.