Tiếng gà trưa xuân quỳnh

     



Bạn đang xem: Tiếng gà trưa xuân quỳnh

Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: hiện tại đại2 bài trả lời: 2 bình luận21 bạn thích: thichmoiloaitho, taralee, lastsummer, xehi, vinh2804, Hạ đỏ, meoxinh1808, (^oo^)(^oo^), huy.huy.huy, choatcoi, vậy Thanh, DuongNoi, colen, Hữu Du, AilitaNguyen, Shadow Warrior, Quỳnh Anh Phạm, Thanh Nguyen, Đỗ Hùng Dũng, Duy Thái 2611, hs_tunaTừ khoá: con gà (36) bà cháu (16) tuổi thơ (93) thơ thiếu nhi (1442) thơ sách giáo khoa (561)
- Mây với bông (Ngô Văn Phú)- Em tôi lướt web đọc báo (Nguyễn Lãm Thắng)- Mèo hát (Nguyễn Lãm Thắng)- năm mới chúc nhau (Trần Tế Xương)- Ai cho em biết (Võ Quảng)
*

*

Trên con đường hành quân xaDừng chân bên xóm nhỏTiếng con gà ai nhảy đầm ổ:“Cục... Cục tác viên ta”Nghe xao cồn nắng trưaNghe bàn chân đỡ mỏiNghe call về tuổi thơTiếng con kê trưaỔ rơm hồng gần như trứngNày bé gà mái mơKhắp bản thân hoa đốm trắngNày nhỏ gà mái vàngLông óng như màu sắc nắngTiếng con kê trưaCó giờ bà vẫn mắng:- con kê đẻ nhưng mày nhìnRồi trong tương lai lang mặt!Cháu về lấy gương soiLòng dở hơi thơ lo lắngTiếng kê trưaTay bà khum soi trứngDành từng trái chắt chiuCho con gà mái ấpCứ thường niên hàng nămKhi gió mùa đông tớiBà lo lũ gà toiMong trời đừng sương muốiĐể cuối năm bán gàCháu được quần áo mớiÔi dòng quần chéo cánh goỐng rộng lâu năm quét đấtCái áo cánh chúc bâuĐi qua nghe sột soạtTiếng con gà trưaMang bao nhiêu hạnh phúcĐêm con cháu về nằm mơGiấc ngủ hồng sắc trứngCháu đại chiến hôm nayVì lòng yêu thương Tổ quốcVì làng xóm thân thuộcBà ơi, cũng do bàVì tiếng kê cục tácỔ trứng hồng tuổi thơ


Xếp theo: Ngày gửiMới cập nhật

Trang 1 trong các tổng hàng đầu trang (2 bài xích trả lời)<1>





Xem thêm: Dàn Ý Nghị Luận Về Sống Đẹp (Dàn Ý + 25 Mẫu), Nghị Luận Xã Hội Về Lối Sống Đẹp (Dàn Ý + 25 Mẫu)

Cảm suy nghĩ về bài xích thơ “Tiếng kê trưa”

“Bà” – Một giờ gọi bình dân mà chan chứa bao cảm xúc yêu thương. Hình ảnh người bà không còn xa lạ trong cuộc sống, hiền từ ôn tồn chỉ bảo cho bé cháu nhân đạo và lẽ đời. Tín đồ bà luôn yêu thương, thân yêu và băn khoăn lo lắng cho gần như đứa con cháu nghịch ngợm….Ta có thể tìm được một bạn bà như vậy trong bài xích thơ Tiếng con gà trưa của Xuân Quỳnh. Bài bác thơ vẫn để lại đến tôi nhiều ấn tượng sâu sắc. Đặc biệt là vẻ đẹp bình thường của tình bà cháu.Bài thơ năm chữ thoải mái đã cho ta thấy hồ hết kỉ niệm đẹp nhất của tuổi thơ, tình bà con cháu nồng hậu với lòng yêu nước sâu nặng của một người chiến sĩ. Trên tuyến đường hành quân xa, người đồng chí dừng chân mặt xóm nhỏ. Nghe tiếng con kê “cục tác…cục ta”, anh xúc hễ vô cùng. Dòng cảm xúc từ hiện tại trôi về thừa khứ với bao kỉ niệm cảm đụng lại tràn về.Nghe xao động nắng trưaNghe bàn chân đỡ mỏiNghe hotline về tuổi thơ.Tác giả vẫn điệp trường đoản cú “nghe” để nhấn mạnh nỗi xúc hễ của tín đồ chiến sĩ lúc nghe đến tiếng kê trưa. Trường đoản cú nghe ở đây không chỉ là bằng thính giác nhưng còn bởi cảm giác, sự trọng điểm tưởng, sự lưu giữ lại…. Tiếng kê trưa gợi nhớ bao kỉ niệm đẹp mắt thời ấu thơ được sinh sống trong tình yêu thương của bạn bà, hỗ trợ cho anh vơi đi sự mệt mỏi trên quãng con đường hành quân. Ta hoàn toàn có thể cảm nhận thấy tình yêu quê hương thắm thiết của người lính trẻ.Trong năm khổ thơ giữa, tiếng con kê trưa vẫn gợi nhớ bao kỉ niệm thâm thúy một thời thơ nhỏ bé sống trong tình thân thương của bà. Quên sao được lời mắng yêu thương chân thật, giản dị mà chan đựng bao tình thân của bà:Gà đẻ nhưng mày nhìn!Rồi sau này lang mặt.Sợ bị lang mặt, “cháu về mang gương soi, lòng ngu thơ lo lắng”. Kỉ niệm rất đỗi đời thường, bình dị mà sâu sắc, chân thật.Bà luôn luôn chịu thương chịu đựng khó, chắt chiu, lo cho bọn gà:Tay cha khum soi trứngDành từng trái chắt chiuCho con gà mái ấp.Cứ mùa đông hằng năm, bà lại “lo lũ gà toi, ước ao trời chớ sương muối hạt để cuối năm bán gà” với mua áo quần mới cho cháu.Ôi chiếc quần chéo cánh goỐng rộng lâu năm quét đấtCái áo cánh trúc bâuĐi qua nghe sột soạt.Khi được áo xống mới, người cháu vui hoan lạc vô cùng. Fan cháu không hề chê phần ống quần rộng, áo trúc bâu do hiểu được sự vất vả với tình thân thương của bà giành riêng cho mình.Cháu chiến tranh hôm nayVì lòng yêu thương Tổ quốcVì thôn ấp thân thuộcBà ơi, cũng bởi bàVì tiếng kê cục tácỔ trứng hồng tuổi thơ.Tác giả vẫn điệp từ bỏ “vì” để nhấn mạnh vấn đề nguyên nhân khiến cho người đồng chí ra đi chiến đấu. Chưa phải bắt mối cung cấp từ những tại sao to phệ nào khác mà chính là vì bà, nơi quê nhà thân thuộc tất cả tiếng gà cục tác, ổ trứng hồng tuổi thơ.Âm thanh tiếng gà trưa bình dân mà linh nghiệm được lặp lại bốn lần xuyên thấu trong bài thơ như nói nhở, lay gọi bao cảm xúc đẹp. Ta rất có thể thấy được tình cảm mái ấm gia đình làm sâu sắc thêm tình yêu quê hương quốc gia rộng béo của bạn chiến sĩ. Một tình bà con cháu đẹp đẽ, hết lòng và ấm áp!Tiếng kê trưa không chỉ là âm thanh không còn xa lạ từ đời sống của mỗi nông thôn mà còn là một âm vang của kỉ niệm, phần lớn hồi ức đẹp. Hình hình ảnh người bà trong bài bác thơ khiến cảm giác trong tín đồ tôi dưng trào, nhớ tới người bà đã tắt thở của mình. “Tiếng kê trưa thực là một bài thơ hay!”


tửu tận tình do tại
☆☆☆☆☆ 1074.10
Chia sẻ trên FacebookTrả lời



Xem thêm: Những Bức Tranh Vẽ Về Ước Mơ Của Em Đơn Giản: Cảm Xúc, Vẽ Tranh Ước Mơ Của Em Đơn Giản: Cảm Xúc

Cảm dấn khi đọc bài bác “Tiếng con kê trưa”

Tiếng gà là âm nhạc rất bình dị, quen thuộc của làng quê bao đời nay. Với những người lính, âm thanh rất gần gũi ấy gây mang lại anh bao xúc động. Nó làm cho xao động chiếc nắng trưa trên phố hành quân. Âm thanh ấy làm cho anh như đang sinh sống lại thời thơ ấu đẹp đẽ của mình, nó như tiếp thêm sức khỏe cho đôi chân anh sút mỏi, cho lòng anh xúc đụng dạt dào.Xuân Quỳnh (1942-1988) đơn vị thơ nổi tiếng với những bài bác thơ như Thuyền với biển; Sóng; Tiếng gà trưa... Thể hiện một hồn thơ nồng nàn, thắm thiết dào dạt yêu quý yêu. Bài thơ Tiếng con kê trưa được viết vào trong thời điểm đầu của cuộc tao loạn chống Mỹ. Tiếng kê trưa là âm thanh, tiếng gọi của quê hương, gia đình, thôn trang còn in đậm trong tim người quân nhân ra trận, biến hóa hành trang của người lính trẻ.Tiếng gà nhà ai dancing ổ cục...cục tác cục ta cất lên địa điểm xóm nhỏ. Tiếng con kê là âm nhạc rất bình dị, rất gần gũi của nông thôn bao đời nay. Với người lính, âm thanh thân quen ấy gây mang đến anh bao xúc động. Nó làm cho xao động dòng nắng trưa trên đường hành quân. Âm thanh ấy tạo cho anh như đang sinh sống và làm việc lại thời thơ ấu đẹp tươi của mình, nó như tiếp thêm sức khỏe cho đôi bàn chân anh sút mỏi, mang đến lòng anh xúc động dạt dào:Cục... Cục tác viên taNghe xao rượu cồn nắng trưaNghe cẳng bàn chân đỡ mỏiNghe gọi về tuổi thơĐến đoạn thơ đồ vật hai, trong nhì mươi sáu câu thơ, câu thơ “Tiếng con kê trưa” được nói lại ba lần, âm nhạc ấy gọi về bao đáng nhớ thân yêu. Xa xa tiếng gà trưa vọng lại, người chiến sĩ nhớ về bạn bà thân yêu chắt chiu từng trái trứng hồng. Phần đông quả trứng hồng, đàn gà rậm rạp đông đúc. Ta như thấy tương đối nhiều gà, rất nhiều color và lứa gà:Tiếng con gà trưaỔ rơm hồng những trứngNày con gà mái mơKhắp bản thân hoa đốm trắngNày con gà mái vàngLông óng như color nắng.Trong tranh ảnh gà nhưng Xuân Quỳnh mô tả rất đặc biệt, ê rơm vàng óng lăn lóc số đông quá trứng hồng, con gà mái mơ tất cả bộ lông đan sen những màu trắng, đen, hồng... Trứng nó giống hình hoa văn mà người nghệ sĩ tạo hình chấm phá. Ánh vàng tỏa nắng rực rỡ của bé gà mái vàng, lông óng lên như màu sắc nắng, bà cùng con cháu vừa tung phần nhiều hạt cơm, hạt gạo cho đồng đội gà ăn, quan lại sát hồ hết chú kê xinh đẹp vẫn nhặt thóc quanh sân. Con cháu cùng bà đếm từng chú con gà trong vườn nhà.Tiếng con kê trưa đựng lên vị trí xóm nhỏ, người chiến sỹ nhớ về fan bà thần yêu. Tuổi thơ sống mặt bà gồm biết bao kỷ niệm đáng nhớ, tính hiếu kỳ, tò mò của con trẻ thơ quan liêu sát nhỏ gà đẻ trứng. Rồi bị bà mắng, sợ mặt bị lang, trong lòng cháu hiện lên lo lắng:Tiếng con gà trưaCó giờ đồng hồ bà vẫn mắngGà đẻ nhưng mà mày nhìnRồi về sau lang mặtCháu về rước gương soiLòng ngu thơ lo lắngCháu còn khiến cho sao quên được hình ảnh Tay bà khom, soi trứng... Bà "tần tảo" "chắt chiu" từng trái trứng hồng cho bé gà mái ấp là cháu lại nhớ mang đến bao nỗi lo lắng của bà khi mùa đông tới:Khi gió mùa đông tớiBà lo bầy gà toiMong trời chớ sương muốiĐể thời điểm cuối năm bán gàCháu được xống áo mới.Đoạn thơ nghe giản dị và đơn giản mà thật gần gụi nhường nào, những chi tiết tác giả diễn đạt gắn bó thân nằm trong với quê nhà làng xóm, không dừng lại ở đó nó là phần lớn kỷ niệm không lúc nào phai nhạt trong tâm địa trí trẻ em thơ. Nỗi lo lắng của bà thật cảm động xiết bao, bọn gà kia có khả năng sẽ bị chết nếu như như sương muối lạnh ngắt và cháu bà lại chẳng được may áo mới.Ôi loại quần chéo cánh go,Ống rộng nhiều năm quết đấtCái áo cánh trúc bâuĐi qua nghe sột soạtCháu ghi nhớ mãi sau các lần gà được bán, bà lại ra chợ chọn mua cho cháu yêu bộ áo xống thật đẹp. Cảm xúc yêu thương nồng nhiệt bà luôn luôn dành trọn đến cháu, mang lại con. Tuổi thơ sống mặt bà đấy là quãng đời đầy ắp gần như kỷ niệm cạnh tranh quên.Lần thứ tư Tiếng gà trưa lại chứa lên. Giờ gà call về phần nhiều giấc mơ của fan lính trẻ.Tiếng kê trưaMang bao nhiều hạnh phúcĐêm cháu về nằm mơGiấc ngủ hồng nhan sắc trứng.Âm thanh xao đụng của tiếng con kê trưa bình thường mà thiêng liêng, nó gợi cảm tình đẹp trong thâm tâm người chiến sỹ hành quân ra trận. Âm thanh ấy như tiếng của quê hương, đất chị em thân yêu.Cháu đại chiến hôm nayVì lòng yêu thương tổ quốcVì xóm làng thân thuộcBà ơi, cũng bởi bàVì tiếng kê cục tácỔ trứng hồng tuổi thơTrong bài thơ có cha câu thơ rất hấp dẫn ổ rơm hồng những trứng; giấc ngủ hồng dung nhan trứng; ổ trứng hồng tuổi thơ cả bố câu thơ đều nói về hạnh phúc tuổi thơ, hạnh phúc mái ấm gia đình làng xóm. Hình ảnh người bà hiện nay lên trong tim trí người chiến sĩ hành quân ra trận thiệt đẹp. Giữ Trọng Lư lúc nghe “Xao xác kê trưa gáy não nùng” đang nhớ về đường nét cười black nhánh, màu sắc áo đỏ của bà bầu hiền đã đi xa. Bằng Việt lúc xa quê đang nhớ về quê qua hình ảnh người bà kính yêu. Giờ tu hú kêu gọi hè về, nhớ bếp lửa ấp iu nồng đượm bà nhen đội sớm hôm. Và bài thơ Tiếng con kê trưa của Xuân Quỳnh gợi nhớ về bà qua tiếng con gà xao xác ban trưa.Bài thơ Tiếng con gà trưa là bài xích thơ xuất xắc tha thiết ngọt ngào. Tiếng con gà cũng là tiếng hotline thân yêu thương của bà, của mẹ, của quê hương. Tiếng gọi thân yêu thương ấy như là niềm tin cho tất cả những người chiến sĩ trong cuộc chiến đấu bảo vệ quê hương yêu dấu.