Phân tích truyện an dương vương

     

Mỗi một địa danh, một ngôi đình làng, một liên hoan tiệc tùng thường gắn với một truyền thuyết, một câu ca. Xưa kia tiệc tùng, lễ hội là bề ngoài sinh hoạt văn hoá cộng đồng vô cùng thân quen của nhân dân. Fan dân đến với liên hoan được vừa ý cả phần trung ương linh (cầu mong những điều tốt đẹp đến dân làng, mang lại gia đình) cùng cả phần giao lưu, cộng cảm với cộng đồng. Thái độ, quan niệm thành kính, ngưỡng vọng của dân chúng cũng thể hiện rất rõ qua các nghi lễ cúng cúng, sản phẩm dâng tiến, các hành vi lễ hội, những tục, hèm (đặc điểm riêng tương quan đến mối cung cấp gốc, thân thế, chiến công tuyệt sự hoá thân của nhân vật được thờ phụng). Đây cũng đó là mặt đặc biệt trong việc thay đổi nội dung và phương pháp giảng dạy dỗ văn học tập dân gian trong nhà trường.

Bạn đang xem: Phân tích truyện an dương vương


*

Phân tích truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy ( mẫu 2 )


1. Đặc điểm về nội dung

Với truyền thuyết này, kết cấu diễn biến được xây dựng thể hiện dụng ý thẩm mỹ của quần chúng khá rõ. Văn bản của nhà cửa được chia thành hai phần, rất có thể tồn tại chủ quyền nhưng vẫn nằm trong chỉnh thể. Ta sẽ phân tích hình tượng các nhân đồ gia dụng trong sự phát triển của kết cấu diễn biến để khám phá chủ đề. Kết cấu nhì phần của thần thoại thể hiện rõ nét chủ đề tư tưởng mà nhân dân ước ao trao gởi cho chũm hệ sau. Phần đầu tiên là bài học dựng nước và chiến thắng của An Dương Vương và nhân dân Âu Lạc. Phần vật dụng hai là bài học rút ra từ những việc mất nước, bởi vì lỗi lầm của cha con An Dương Vương. Đó là sự thật lịch sự nhưng cũng là dụng ý nghệ thuật được tác giả dân gian xung khắc họa.


a) Phần 1 : bài học dựng nước và chiến thắng của An Dương Vương và nhân dân Âu Lạc

Theo chúng tôi, cuộc tranh chấp Hùng – Thục thực tế là một tất yếu lịch sử dân tộc phù họp cùng với thời đại sử thi. Đó là thòi kì liên minh bộ tộc để không ngừng mở rộng địa bàn, lãnh thổ. Bộ tộc như thế nào mạnh, cỗ tộc ấy đang chiến thắng. Người anh hùng nào tài giỏi, đủ sức mạnh chiến thắng, người anh hùng ấy được tôn vinh. An Dương vương vãi đã có công sáp nhập công ty nước Văn Lang với đơn vị nước Âu Việt nhằm trở thành đất nước Âu Lạc phệ mạnh, đương đại hơn. Là một trong thủ lĩnh bộ tộc vùng cao, An Dương vương đã gồm cái quan sát chiến lược, tài quân sự chiến lược khi đưa ra quyết định rời kinh thành từ vùng núi Phong Châu của vua Hùng về định đô ngơi nghỉ đồng bởi ven sông Hồng thuộc cổ loa, Đông Anh, thành phố hà nội (rất ngay gần với nắm đô Thăng Long của những vua công ty Lí hơn một ngàn năm sau, nghĩa là vô cùng gần với trung trung ương Thủ đô tp hà nội bây giờ). Cụ thể An Dương vương vãi xây thành Ốc (Loa Thành) mãi không xong, sau đề nghị “lập đàn trai giới, cầu hòn đảo bách thần”, được sứ Thanh Giang (Rùa Vàng) hỗ trợ cho kế sách khử trừ hồ ly tinh để xây Thành, cho vuốt có tác dụng nỏ thần,… là những cụ thể đậm yếu đuối tố hư cấu, tưởng tượng. Có thành cao (Thành rộng hon ngàn trượng, xoắn như hình trôn ốc, cho nên gọi là Loa Thành), khí giới linh diệu

b) Phần 2 : bài học kinh nghiệm rút ra từ các việc mất nước, vì chưng lỗi lầm của thân phụ con An Dương Vương

Nội dung của phần này tập trung phản ánh cùng khắc hoạ sâu sắc lý do thất hại của phụ vương con An Dương Vương. Có thành cao, hào sâu, trang bị thần kì dẫu vậy yếu tố con người luôn luôn là yếu tố quyết định. Bởi vì chủ quan, khinh thường địch An Dương vương đã đến Triệu Đà mong hoà rồi “vô tình gả con gái là Mị Châu cho nam nhi Đà là Trọng Thuỷ”. Vì chưng chủ quan, ỷ vào vũ khí nên những khi quân Triệu Đà đã kéo sát cho chân thành, An Dương vương vãi vẫn ngồi ung dung chơi cờ, cười cơ mà nói rằng “Đà không sợ nỏ thần sao ?”. Loa Thành thất thủ, vua chỉ với biết đặt người con gái yêu duy nhất của chính bản thân mình lên ngựa chiến chạy trốn về phương Nam.

– An Dương vương là nhân vật xuất hiện từ đầu cho cuối tác phẩm, là người có công lao to lớn trong sự nghiệp dựng nước cơ mà cũng mắc sai lạc nghiêm trọng, lịch sử dân tộc không thể tha thứ. Đất nước Âu Lạc roi vào thảm kịch ngàn năm Bắc trực thuộc cũng từ bỏ lỗi lầm nhức xót kia của phụ vương con An Dương Vương. An Dương vương vãi đã đề nghị chịu thất bại, nỗi đớn đau cực kì to bự : là một trong những nhà vua tất cả công dựng nước nhưng mà tự mình làm mất nước, là một người thân phụ rất mực yêu nhỏ mà đề nghị tự tay chém đầu thiếu nữ yêu quý duy nhất của mình. Hành động chém đàn bà của An Dương vương vãi vừa thể hiện bi kịch của An Dương vương vừa là giải pháp khắc hoạ thêm tính cách ở trong nhà vua. Lúc tỉnh ngộ, dấn rõ lỗi lầm, An Dương vương vãi đã kiên quyết đặt ích lợi quốc gia lên trên mặt tình nhà.

Nhân dân rất công bình khi biểu đạt thái độ về luận công cùng tội của phòng vua. Khi chấm dứt truyền thuyết, dân gian không nhằm An Dương Vương trẫm mình ở biển lớn Đông khi cùng đường như lịch sử lưu lại mà nhằm thần Kim Quy tồn tại trao sừng cơ bảy tấc mang đến An Dương vương rẽ nước đi xuống biển cả Đông, hoà thành khí thiêng, văng mạng cùng nước nhà (theo ý niệm dân gian, người nhân vật có công với non sông không khi nào chết). Ta lại gặp ở trên đây môtíp hoá thân kì ảo rất quen thuộc trong các thần thoại về người anh hùng dân tộc. Giả dụ như hình tượng Thánh Gióng bay thăng thiên có dư âm hào hùng, kì vĩ thì biểu tượng An Dương vương vãi được Rùa vàng rẽ nước dẫn trở lại biển gồm âm hưởng bi thảm hon. An Dương vương được bái ở những nơi ưên quốc gia ta, đền thờ lớn số 1 ở Cổ Loa (Hà Nội).

– Nhân thứ Mị Châu chỉ lộ diện ở phần sau của câu chuyện, là vì sao trực tiếp gây nên hoạ mất nước. Có nhiều ý kiến review về nhân thứ Mị Châu, bạn lên án, kẻ bênh vực, tuy nhiên cần phải bám vào chi tiết nghệ thuật để hiểu cách biểu hiện của nhân dân. Trường hợp quap điểm đạo đức phong kiến reviews người đàn bà theo tiêu chuẩn “tam tòng” (tại gia tòng phụ, xuất giá chỉ tòng phu, phu tử tòng tử) thì MỊ Châu nặng trĩu phần xứng đáng thương cơ mà nhẹ phần tội lỗi. Cô gái là cô gái hiền thục, trọn đạo hiếu, vâng lời phụ vương lấy chồng, lấy ông chồng thì một tín nhiệm yêu chồng. Sao rất có thể trách cô bé mất cảnh giác với cả ông chồng mình được ? quần chúng. # đã nhận xét về hành vi của nàng như thế nào ? quần chúng. # đứng trên quan điểm nào để xem xét ? Mị Châu tin yêu ông xã nhưng phái nữ đã vi phạm nguyên tắc “bí mật quốc gia” của một bạn dân so với đất nước, đặt tình riêng biệt lên trên việc nước dẫu chỉ vì chưng nhẹ dạ, vô tình mang lại Trọng Thuỷ “xem trộm nỏ thần”. Giả dụ sự mất cảnh giác của vua phụ vương là tại sao gián tiếp thì sự vơi dạ, thơ ngây của Mị Châu là lý do trực tiếp gây ra hoạ mất nước. Thanh nữ tin yêu ck bằng tình thương mù quáng. Nhân dân vẫn sáng làm cho hình hình ảnh áo lông ngỗng là chi tiết nghệ thuật tài tình để bộc lộ sáng rõ sự mù quáng đáng trách của Mị Châu. Trọng Thuỷ tiến công tráo nỏ thần, trước lúc về nước sẽ hỏi MỊ Châu : “Ta ni trở về thăm cha, trường hợp như mang đến lúc nhì nước thất hoà, nam bắc cách biệt, ta lại tìm kiếm nàng, đem gì làm cho dấu ?”. Mị Châu đáp : “Thiếp tất cả áo gấm lông ngỗng hay mặc bên trên mình, đi đến đâu đang rứt lông cơ mà rắc nghỉ ngơi ngã bố đường để triển khai dấu”. Trọng Thuỷ vừa về nước, cuộc chiến tranh hai nước xảy ra, cầm cố mà Mị Châu nhẹ dạ, mù quáng, không quan tâm đến sự tình, vẫn ngồi trên sườn lưng ngựa sau vua cha rắc lông ngỗng cho quân Triệu Đà lần theo vết vết. Hợp lý áo lông ngỗng càng lúc càng đẩy phụ vương con nữ giới đến con đường cùng không cửa sinh ? quần chúng đã bộc lộ quan niệm của chính bản thân mình rất ví dụ khi làm cho Rùa xoàn (đại diện mang đến công lí nhân dân) kết tội Mị Châu thiệt đanh thép, không nhân nhượng : “Kẻ làm sao ngồi sau ngựa chính là giặc kia !”.

Cần chú ý, nhân dân call Mị Châu là giặc. Dân chúng không đánh giá nàng theo ý kiến đạo đức ịihong kiến thường thì mà đứng trên quan điểm quốc gia, dân tộc để kết tội nàng. Nàng phạm buộc phải lỗi lầm cần thiết tha đồ vật của một bạn dân đối vói đất nước. Quần chúng đã khiến cho MỊ Châu nên chết bên dưới lưỡi gươm nghiêm ngặt của vua cha. Tuy nhiên thái độ, cách reviews của nhân dân vừa thấu lí vừa đạt tình. Tất cả tội thì cần đền tội nhưng mà oan tình cần phải hoá giải. Hãy nghe lời khấn của Mị Châu trước lúc bị chém đầu. Theo Đỗ Bình Trị, “Nếu cho rằng Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thuỷ là câu chuyện yêu đương chung thuỷ, đẹp đẽ thì chính là lời thoá mạ vong linh nữ giới Mị Châu tội nghiệp, vì chưng nếu thế thiếu nữ sẽ là kẻ si tình, mù quáng cho tới tận dịp chết”. Nhưng bạn nữ chỉ vô tình cơ mà mắc tội. Mặc nghe lời phán quyết của thần Kim Quy, biết bản thân bị lừa dối, thanh nữ không một chút nào nhớ mang đến Trọng Thuỷ, không một lời làm sao xin tha tội bị tiêu diệt mà chỉ còn duy nhất cầu nguyện được minh oan cho lỗi lầm bắt buộc tha thứ của chính bản thân mình : “Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu sợ hãi cha, bị tiêu diệt đi sẽ trở thành cát bụi. Ví như một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì bị tiêu diệt đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mát mối nhục thù”. Lưỡi gươm oan nghiệt của vua phụ vương vung lên, máu thiếu nữ “chảy xuống nước, trai sò nạp năng lượng phải đều trở thành hạt châu”. Lời khấn của nàng công chúa vừa xứng đáng giận vừa xứng đáng thưong được ứng nghiệm, oan tình được hoá giải dựa vào trí tưởng tượng và thái độ nghiêm tương khắc mà hiền lành của nhân dân.

Xem thêm: 30+ Bức Tranh Vẽ Con Vật Sống Trong Rừng Tuyệt Đẹp Dành Cho Bé

Một số bản kể vào dân gian còn tồn tại chi tiết, sau thời điểm chết, huyết Mị Châu rã xuống biển, trai sò ăn phải hoá thành ngọc, xác của nữ kết thành hòn đá hình người con gái không đầu trôi theo mẫu sông về vùng khu đất cổ Loa thì dừng lại. Nhân dân trong vùng biết là đá thiêng, rước về lập am Mị Châu. Thời buổi này nếu có dịp về thăm hoặc dự lễ hội cổ Loa (Đông Anh, Hà Nội), ta hoàn toàn có thể vào thắp nhang ở am Mị Châu, gần thường thờ An Dương Vương. Trong ngôi thường nhỏ, nghi bất tỉnh nhân sự khói hương, pho tượng nàng công chúa không đầu, mặc áo hoàng bào, đeo các châu ngọc là lời thông báo vô thuộc thấm thìa và thâm thúy cho bao vắt hệ về bài bác học lịch sử mất nước nhức xót với nỗi oan tình vượt đỗi đau thương của công chúa Mị Châu. Hoá đá vì oan khuất, vì vô vọng cũng là môtíp nghệ thuật không còn xa lạ trong truyện nói dân gian. Trong thần thoại cổ xưa Trầu cau, Lang – nhân vật người em bị fan anh ngờ oan – cực khổ ra bên bờ sông ngồi khóc, kiệt sức mà lại hoá đá ; phụ nữ Vọng Phu ôm nhỏ chờ chồng, hoá đá trong nỗi đau buồn tuyệt vọng khôn cùng. Những hình mẫu nghệ thuật tuyệt vời đó là đông đảo lời nhắn gửi vô cùng sâu sắc, lòng hiền hậu bao dung của nhân dân có sức vĩnh cửu vẫn xinh sắn toả sáng.

Bài học giữ lại nước và mẩu chuyện tình ai oán này là nguồn xúc cảm không voi cạn cho những tác mang đời sau:

+ Một đôi kẻ Việt, tín đồ Tần Nửa phần ân ái, nửa phần oán thù thương Vuốt rùa đấng mày râu đổi móng, Lông ngỗng thiếp chuyển đường. Thề nguyền phu phụ Tinh nhi nữ, việc quân vương.

(Tản Đà)

+ Tôi kể thời trước chuyện Mị Châu Trái tim lầm chỗ ném lên đầu Nỏ thần vô ý trao tay giặc cần nỗi cơ đồ dùng đắm bể sâu.

(Tố Hữu)

– Nhân đồ gia dụng Trọng Thuỷ : Việc đánh giá nhân vật này còn có phần thống độc nhất vô nhị hơn. Trọng Thuỷ là người thực hiện tại âm muu bất minh của vua phụ vương là thôn tính quốc gia Âu Lạc. Trọng Thuỷ phân minh được xem như là tên gián điệp không hơn không kém. Song, không thể nói rằng Trọng Thuỷ chưa phải là nhân vật chứa đựng mâu thuẫn. Khi có được ý nguyện của vua cha, xóm tính được quốc gia Âu Lạc, lần theo dấu lông ngỗng tìm kiếm thấy xác Mị Châu, Trọng Thuỷ lấy xác bà xã về chôn cất, “thương tiếc khôn cùng, lúc đi rửa mặt tưởng như thấy bóng dáng Mị Châu, bèn lao đầu xuống giếng mà lại chết”. Thiết yếu cái chết đã làm cho sáng lên chút nhân tính sót lại trong con tín đồ Trọng Thuỷ. Cái chết của Trọng Thuỷ, Mị Châu là lời tố cáo thủ đoạn và thực tiễn chiến tranh xâm lược, làm phản ánh quan hệ giữa nước với nhà, số phận đất nước và hạnh phúc cá nhân. Có dị bạn dạng ở vùng Cổ Loa đề cập rằng, khi Triệu Đà chiến hạ lọi mở tiệc khao quân, thuyền của Trọng Thuỷ đã dạo choi trên hồ thì oan hồn Mị Châu hiện hữu túm cổ nhận Trọng Thuỷ chết tươi. Họ thấy phía trên là bạn dạng kể không tồn tại tính khối hệ thống nếu để trong đối sánh tương quan với hình tượng thẩm mỹ và nghệ thuật của tác phẩm. Ví như oan hồn Mị Châu dìm bị tiêu diệt Trọng Thuỷ thì có tác dụng sao có thể còn tồn tại mẫu ngọc trai – giếng nước sâu sắc và giàu ý nghĩa như vậy. “Người đòi sau tìm được ngọc ở biển lớn Đông, lấy nước giếng này mà lại rửa thì thấy trong trắng thêm”. Hình mẫu này sẽ hoá giải nỗi oan của Mị Châu cùng cả nỗi giầy vò, ân hận của Trọng Thuỷ. Bài học kinh nghiệm cảnh giác cao độ cùng sự cảm thông thâm thúy với phần đa nỗi oan tình. Tò mò truyền thuyết fõ ràng bắt buộc kết họp cả việc khai quật hình tượng nghệ thuật, các môtíp nghệ thuật theo hướng thi pháp học, đồng thòi phải chăm chú đến phưong pháp nghiên cứu liên ngành.

Nhân dân đã nghiêm nhặt biết bao cùng cũng hiền lành biết bao khi up load số phận ba nhân thứ trung trung ương của thành tựu qua mẫu nghệ thuật độc đáo và khác biệt và gồm sức lay rượu cồn lòng người.

2. Đặc điểm về nghệ thuật

Nghệ thuật xây dựng nhân vật dụng vừa gắn thêm với “cái lõi thực sự lịch sử” vừa mỹ miều yếu tố hoang đường, kì ảo khiến cho “chất thơ và mộng” tràn đầy trong tác phẩm. Các cụ thể nghệ thuật, ngôn ngữ và hành vi được chọn lọc để tự khắc sâu hình tượng nhân vật: An Dương Vương tài giỏi nhưng mất cảnh giác, giặc cho vẫn thản nhiên đánh cờ, rút tìm chém bé gái, lời của thần Kim Quy; Mị Châu ngồi trên lưng ngựa rắc lông ngỗng, lời khấn nguyền của nàng trước lúc chết,…

Những lỗi cấu nghệ thuật (Rùa vàng, Mị Châu và cụ thể nhà vua từ tay chém đầu con gái) được sáng chế là để dân chúng gửi gắm lòng kính trọng đối vói thái độ anh dũng của vị anh hùng, sự phê phán thái độ mất cảnh giác của Mị Châu là lời phân tích và lý giải lí vị mất nước với nỗi nhức mất nước.

Xem thêm: Bài 1 Trang 30 Sgk Hóa 9 : Một Số Bazơ Quan Trọng (Tiếp), Bài 1 Trang 30 Sgk Hóa Học 9

Kết cấu vừa theo công thức chung vừa sắc nét riêng độc đáo, tương khắc hoạ hai phần chủ yếu của cốt’truyện diễn tả chủ đề bốn tưởng một cách nhất quán, đó là tại sao tạo nên chiến thắng và thua kém đau xót của phụ thân con An Dương Vương. Các tình tiết chặt chẽ, hấp dẫn, biểu tượng ngọc trai – giếng nước có xu hướng cổ tích hoá với có ý nghĩa sâu sắc nghệ thuật sâu sắc.