Em yêu chị mất rồi

     
Hòa khẽ sờ tay lên cái chân đang bó bột của tôi, vẻ phương diện sầu óc lắm. Giọng chị nghẹn ngào:

- có còn nhức lắm ko em?

Tôi thấy mắt chị rưng rưng nước, rồi xúc cảm như mình hiện giờ đang bị nó thâu trọn. Tôi vô thức nhấp lên xuống đầu, chị quay khía cạnh đi lau vội vàng nước đôi mắt rồi tặc lưỡi trách:

- Sao em dại núm không biết...

Bạn đang xem: Em yêu chị mất rồi

Tôi thấy lòng rối bời, thiệt sự mong nói 1 câu dẫu vậy lại e dè chẳng dám thổ lộ. Tận mẫu lúc chị ấy đi khỏi, tôi new thấy nuối tiếc, rồi lại tức mình sao nhưng mà hèn quá thể!

Giá như cơ hội đó bao gồm đủ dũng khí, tôi vẫn nói trực tiếp với Hòa rằng:

- Cứu bạn mình yêu thương bị xem là dại lắm sao?

Suốt tối tôi chẳng thể nào chợp mắt, lòng cứ thấy xốn xang, mửa nao khó tả. Đôi thời điểm tôi cứ tưởng tượng ra loại cảnh mình đã ngồi mặt Hòa, nói rằng:

- Em yêu thương chị
,

còn Hòa đã ôm chặt rước tôi giống như cái đêm định mệnh đó mà lại bật cười. Mà lại rồi tôi lại cũng nhanh chóng trở về trạng thái u uất ban đầu khi nghĩ rằng tôi vẫn chẳng có cơ hội đó đâu. Hòa làm thế nào mà có thể thương tôi, 1 đứa em ít hơn mình đến hơn cả chục tuổi được!

Cách trên đây 3 năm tôi xin vào có tác dụng công nhân cho 1 cửa hàng mua sắm vật liệu chế tạo trên thành phố. Thời gian đó tôi là thằng trẻ con nhất, vì chưng vừa tốt nghiệp hoàn thành lớp 12 đã đi làm thuê luôn. Bà chủ cửa hàng chính là chị Hòa, 1 người cũng trường đoản cú quê ra phố lập nghiệp.

Tôi nghe fan ta nói lại chị ấy không có ông xã nhưng lại sở hữu con. Đứa bé nhỏ đã 6 tuổi và đang sống và làm việc cùng với ông bà ngoại sinh sống quê. Hòa lên đây làm nạp năng lượng từ 2 bàn tay trắng, có 1 thân 1 mình gây dựng siêu thị đã hơn 5 năm nay.

Tôi là đứa tốt nhất ở xa buộc phải sau giờ làm cho thì sống lại luôn luôn trong kho hàng, như vậy là nhận ra cả công làm cho lẫn công trông coi. Hòa thuê một căn nhà trọ ở chỗ khác, cứ sáng sủa sớm chị ấy lại qua phía trên rồi chiều muộn new ra về.

Tiếng là bà chủ nhưng Hòa đặc biệt quan tâm tới các đồng đội công nhân, không lúc nào có chuyện mắng mỏ, cáu kỉnh với tụi tôi bao giờ. Thấy đứa nào tất cả vướng bận gì, chị lại ra tay góp đỡ. Vì thế mà ai ai cũng quý trọng. Những khi đồng đội tôi ngồi thủ thỉ với nhau thì thấy ko kể chuyện đi làm việc vì chi phí ra, người nào cũng có cảm hứng làm đến chị Hòa là vì ân tình nữa.

Có 1 thời hạn cửa hàng bán buôn không được tiện lợi lắm. Cuối buổi chiều, đồng đội ra về hết cả, tôi chú ý Hòa vẫn cứ ngồi phòng cằm tỉ mỉ tính toán. Tận cái lúc tôi đi ăn uống về, Hòa vẫn còn đó ở đó, tuy nhiên là ngủ quên trên bàn. Tôi tiến cho định lay chị mới lớn vô tình nhìn thấy tờ giấy nháp chị viết:

- ngán đời!

kèm theo lốm đốm phần đa vệt nước rớt bên trên tờ giấy đó.

Tự nhiên tôi đứng ngây ra chưa bao giờ làm gì. Thường nhật trông thấy chị túa vát, cấp tốc nhẹn, quyết đoán, trẻ trung và tràn đầy năng lượng như cầm đã quen rồi, nên bây giờ biết Hòa đang yếu đuối thì cảm giác cứ sao sao đó thật cạnh tranh mà miêu tả được.

Tôi cứ kệ để cho chị ấy ngủ, còn mình thì bỏ ra phía bên ngoài ngồi hút thuốc. Thời gian hơn 7 giờ buổi tối Hòa new tỉnh dậy ra về. Tôi cứ ngây ra nhìn dòng dáng đi lầm lũi, thất thểu chìm vào bóng đêm của chị.

Nhiều ngày tiếp đến Hòa vẫn mừng rỡ nói mỉm cười với chúng tôi. Dẫu vậy tôi chú ý chị thường dành riêng nhiều thời hạn ngồi 1 mình trong góc địa điểm kê tủ trưng bày, khi thì mở smartphone nói chuyện cùng với con, khi thì cặm cụi tính toán, lúc thì gục nguồn vào 2 đầu gối. Tâm thành mà nói thời gian đó tôi cứ thấy vừa yêu quý vừa yêu chị, cảm hứng Hòa sẽ thật cô đơn. Nhưng khoảng tầm cách khiến tôi e ngại chẳng dám bước lại hỏi han.

Mẹ tôi smartphone ở quê ra báo tin ông anh trai nghịch đề thảm bại tiền của bạn ta. Bà hối hận tôi vay mượn thêm để có tiền trả nợ ko kẻo dân xóm hội nó lại tìm mang lại nhà có tác dụng loạn. Tôi hoang mang và sợ hãi quá, biết bắt buộc hỏi ai thời điểm này hiện giờ được.

Bực tức, tôi cứ đấm tay thùm thụp vào tường. Bất ngờ Hòa trông thấy đề nghị mới hỏi:

- Em sao thế, tất cả chuyện gì à?

Tôi giật phun mình, ngoái đầu lại vẫn thấy Hòa đang đứng tức thì sau lưng. Tôi trốn né mãi nhưng mà chị cứ gặng hỏi, chẳng biết nói dối ra sao, tôi cũng đành khai thật.

Thế là chiều hôm sau, đợi lúc công nhân ra về, chị mới đưa về cho tôi 1 tập tiền rồi bảo:

- Em nỗ lực lấy nhờ cất hộ về quê mang lại bà lấy loại lo liệu.

Xem thêm: Diện Tích Thành Phố Đà Nẵng & Thông Tin Quy Hoạch Đà Nẵng Mới Nhất

Tôi ngần ngại đẩy lại không đủ can đảm nhận, vị hiểu rằng hôm nay Hòa cũng đang thất vọng trong câu hỏi làm ăn. Chị cứ khăng khăng:

- Chị nói nuốm là cầm, bao gồm nghe không thì bảo?

Tôi ái xấu hổ cúi gằm, hiểu rõ mình sẽ chẳng bao giờ từ chối được chị đâu.

Mấy hôm nữa tôi mới để ý thấy chiếc lắc tay cùng sợi dây chuyền sản xuất vàng Hòa tốt đeo không còn đâu cả. Cơ hội xế chiều nghe chị nói chuyện smartphone với người mẹ đẻ, tôi bắt đầu biết chị đã bán chúng đi. Tôi ngại quá, cứ nghĩ là vì lo tiền mang đến mình yêu cầu Hòa làm vậy liền mạnh dạn tới hỏi. Hòa bảo:

- không hẳn vì em đâu, đằng như thế nào chị đang dần cần để đưa hàng mới mà. Ko có gì cả, kiếm được rồi lại thiết lập cái khác. Vàng cũng giống như tiền, phải luân chuyển mới có lời được chứ!

Cứ như vậy càng ngày tôi càng thấy mình có nhiều tình cảm cùng với chị. Đôi thời gian tôi cứ nghĩ về mãi, không biết nên người ta gọi nó là gì nữa, tình chị em thương quý nhau cũng đúng, sự mến mộ cũng đúng, mang ơn cũng đúng, và đặc biệt quan trọng là tôi nhớ cho Hòa nhiều. Dịp nào ko thấy chị, tôi lại dáo dác đảo mắt tìm và đêm nào thì cũng thao thức nghĩ đến Hòa rồi mới đi ngủ.

Có 1 thời gian tôi thấy 1 người đàn ông hay đến gặp mặt Hòa ở cửa ngõ hàng. Ông ta ngồi mãi từ chiều cho đến tận khi tạm dừng hoạt động rồi sẽ cùng chị đi đâu đó. Nhìn chiếc kiểu vồ cập và cách thì thầm của họ, tôi biết chưa hẳn là đối tác chỗ làm ăn uống mà là 1 trong mối quan hệ tình cảm. Chẳng đọc sao lúc đó tôi cứ thấy ấm ức, nháng 1 chút chạnh lòng.

Tôi thấy ghét ông ấy nên mỗi lần người ta mang đến chẳng lúc nào chào hỏi tựa như những người khác. Tôi đọc vị trí của chính mình khó mà lại với cho tới được Hòa, cũng hiểu bạn như chị ấy được ai đó thân thiết là đương nhiên nhưng vẫn thấy không hài lòng. Tôi cứ giằng xé trong những hỗn độn xúc cảm, nhiều lúc rùng mình lúc nghĩ đến việc chẳng gồm nhẽ tôi sẽ yêu chị ấy thật rồi?

Hôm ấy Hòa đi loanh quanh đâu đó cả buổi chiều, mãi tận chập tối new đến khu vực cửa hàng. Thời điểm đó bạn bè công nhân gần như đang chuẩn bị về cả còn tôi thì ngồi hút thuốc trên ghế đặt ở trước cửa ra vào. Hòa đi dạo sang đường, tôi ngoái quý phái thấy cái xe ô tô sẽ lao đến mà không tồn tại dấu hiệu phanh lại. Tôi sợ hãi quá, cuống cuồng chạy ra xô Hòa.

Tôi thấy đèn chiếu vào mắt bản thân chói lóa, 1 mức độ nặng rất lớn đè nát lên chân. Tôi khổ cực la lên rồi bất tỉnh nhân sự xỉu.

Lúc tỉnh giấc dậy tôi thấy bản thân đang phía bên trong viện, ngay cạnh bên là Hòa và các anh em. May mắn là sau lần va đụng ấy tôi chỉ bị gãy chân do cái bánh xe cộ cán phải, còn Hòa thì trầy xước bên cạnh da. Biết Hòa ko sao, tôi thấy vơi hết cả lòng.

Sợ phụ huynh ở quê lo lắng, tôi khẩn khoản cầu xin mọi bạn đừng ai báo tin mình bị nạn cho họ biết. Cứ tưởng như thế là hay, ngờ đâu tôi lại làm tội Hòa phải thường xuyên ra vào để mắt mình. Nhưng mà kể ra như vậy cũng tốt, tôi mê say được ở gần chị, ưa thích được chị quan lại tâm, hỏi han như vậy.

Tôi nhanh chóng ra viện, vẫn về lại kho hàng làm cho những các bước nhẹ nhàng nhằm trả nợ dần số tiền mình đã cầm của Hòa. Chị ấy cũng giỏi bụng, luôn luôn tạo điều kiện để tôi có tương đối nhiều thời gian nghỉ ngơi. Tôi hít 1 tương đối thật sâu, cố tình hỏi:

- Sao chị lại tốt với em vượt vậy?

Hòa ngây ra 1 lúc new bảo:

- Chị gái đối xử xuất sắc với em trai cũng đề nghị có nguyên nhân à?

Tôi hụt hẫng, núm nhoẻn mồm cười.

- lý do cậu lại liều lĩnh thế? có biết làm như vậy hoàn toàn có thể sẽ mất mạng như đùa không? May nhưng mà chỉ gẫy tất cả cái chân thôi đấy!

- do em yêu quý chị, em quan trọng thấy chị gặp mặt nguy hiểm mà không cứu.

Tôi nuốt nghẹn bảo. Hòa ái ngại nhìn tôi, nói cực kỳ nhiều sau đó nhưng tôi chẳng nghe lọt câu nào. Do lúc ấy trong tâm địa tôi chỉ có một mối suy nghĩ: cố gắng là rõ, Hòa chưa lúc nào yêu mình!

Sau kia vài tháng, tôi nhận được tin Hòa sắp sửa lấy chồng. Đột nhiên tôi thấy mặt khu đất chao đảo, nao núng và mình thì non sức thật sự. Tôi ngây ra chẳng biết nên làm gì, chú ý đám đồng nghiệp đang thủ thỉ nhau buôn chuyện đến chuyện của Hòa mà lòng đắng ngắt.

Xem thêm: Nói Những Điều Em Biết Về Các Chú Bộ Đội Hải Quân, Những Bài Thơ Về Chú Bộ Đội Hay Nhất

Tôi tỉ mẩn ngồi viết 1 lá 1-1 xin thôi việc, trân mặt quan sát nó mà lại ứa nước mắt. Tôi tô đi sơn lại 3 chữ em yêu thương chị bên trên 1 tờ giấy rồi đem châm lửa đốt nó đi. Đó là lần thứ nhất tôi dám nói ra cân nhắc của mình, cũng là lần trước tiên thấy đau bởi vì 1 fan con gái...