CÂY LAU CHỨNG KIẾN VIỆC VŨ NƯƠNG NGỒI BÊN BỜ

     

Cây lau tận mắt chứng kiến việc Vũ Nương ngồi mặt bờ Hoàng Giang thở than một bản thân rồi từ bỏ vẫn. Viết lại mẩu chuyện đó theo ngôi kể trước tiên hoặc ngôi kể thứ ba. Sau đây, tinhdaudua.com.vn gửi đến độc giả những bài xích văn chủng loại hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.


Bài mẫu mã 1:Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi mặt bờ Hoàng Giang than thở một bản thân rồi từ vẫn. Viết lại mẩu chuyện đó...

Bạn đang xem: Cây lau chứng kiến việc vũ nương ngồi bên bờ

Bài làm

Ngày mới đã bắt đầu. Các giọt sương đêm long lanh đọng lại trên kẽ lá. Từng làn gió vơi kẽ vờn qua làn tóc tôi. Tôi là cây lau công ty chúng tôi sống mặt bờ Hoàng Giang sẽ bao bấy lâu chứng kiến biết bao điều bên dòng sông êm đẹp. Nhưng chắc hẳn rằng kí ức buối sáng hôm ấy tôi đang ko khi nào có thể quên về người đàn bà tên Vũ Nương ấy.

Sớm hôm ấy tôi sẽ thả bản thân trong làn gió mát làng của nhanh chóng mai thì thốt nhiên thấy giờ người thanh nữ vừa khóc vừa chạy từ xa chạy về phía bờ sông.Tiếng khóc ấy mỗi lúc càng gần. Tôi nhìn rõ khuôn mặt ấy khi nữ giới ngồi bết xuống kề bên đám lau chúng tôi. Tất cả chúng tôi đều nhận thấy khuôn mặt đẹp đẽ đẫm nước mắt ấy đó là Vũ Nương, người vẫn thường ra đây lấy nước cùng giặt giũ áo xống hàng ngày.Gương mặt phụ nữ hiện rõ vẻ mệt mỏi mỏi.Tiếng khóc mức cứ liên tục và liên tiếp hơn trước, đôi vai mỏng mảnh manh ấy cứ run lên từng đợt, con gái ngồi xệp dưới đám cỏ ướt, tay bụm miệng khóc liên hồi. Tôi thấy thiếu phụ thật tội nghiệp, xót xa hình dáng co do tí hon gò, nhỏ yếu khác hoàn toàn vẻ hoạt bát, vui vẻ thường ngày. Người vợ cứ ngồi đấy khóc nức nở như hy vọng trút quăng quật hết tất cả những uất ức trong tâm kìm nén bao nay. Con gái khóc rứa cho định mệnh mình. Nữ nhìn mẫu nước gian khổ trút nỗi uất ức của mình. Nàng ban đầu giãi lòng bản thân như muốn tìm kiếm được sự thấu hiểu cho mình: -“Cầu xin đấng thượng đế bên trên cao hãy làm bệnh cho tấm lòng nhan sắc son của Vũ Nương này. Gần như ngày tháng qua tôi luôn một lòng, một dạ chờ người ông xã nơi chiến trận trở về, ước ao sớm thấy ngày gia đình đoàn viên. Suốt tía năm trời ngóng mong chờ đợi, khi bà bầu già lâm bệnh, bé lại chạy đôn chạy đáo lo đủ chuyện dung dịch thang nhưng mà vẫn không vấn đề gì cứu được. Mẹ mất đi, con mất một nguồn rượu cồn viên, quan tâm, phân tách sẻ. Ngay lúc ấy nhỏ đãtự nhắn nhủ mình: phải nuôi hi vọng cố gắng âu yếm con thật tốt đợi ngày ck trở vể. Con là người luôn biết duy trì gìn máu hạnh, một lòng một dạ chờ chồng. Mà lại trớ trêu thay ck con lại hoài nghi vào trinh huyết của con. Mặc dầu con có thanh minh, thề thốt ra làm sao chàng ấy vẫn ko tin, do sao vậy? ”.

Tôi sinh sống nơi con sông này bao nhiêu năm qua đã có lần nghe và chứng kiến bao nhiêu truyện đời nhưng chắc hẳn rằng câu chuyện của cô bé làm tôi không khỏi xót xa. Tôi biết con gái qua gần như lần phụ nữ đến đây giặt quần áo, qua những mẩu truyện mà gần như người thiếu phụ ngôi làng vừa giặt đồ gia dụng vừa ngồi trò chuyện. Người vợ là người con gái hiền lành, là người con dâu hiếu thảo, một người mẹ mẫu mực, luôn yêu thương âu yếm cho bé cái. Ck nàng đi bộ đội đã bao năm, nàng một mình tần tảo sớm khuya chăm sóc mẹ già bé nhỏ. Mẹ nàng sẽ già yếu, nàng luôn quan tâm chăm lo thuốc thang, có tác dụng đúng bổn phận trọng trách của một fan con. Bà mẹ hiền dâu thảo lại sống trung thành nên người vợ được mọi người yêu quý. Vậy mà chồng nàng quay trở lại lại nghĩ cô bé là người thiếu nữ hư đốn. Đến tín đồ ngoài như tôi còn không dám tin điều này. Sao nàng hoàn toàn có thể như vậy cơ chứ. Làn gió khẽ loáng qua tôi theo làn gió gửi mình như muốn nói với phụ nữ là tôi tin nàng. Thay rồi tôi thấy thiếu nữ lau nước mắt, ngửa mặt lên trời nói rằng: ‘’ Trời cao bệnh giáng cho lòng con” . Nói đoạn, thanh nữ gieo mình xuống mẫu nước. Tôi đứng kia chỉ rất có thể nhìn thấy nàng khổ cực mà ko thể làm gì được cả. Mặt sông lại yên ổn thinh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cả cuộc đời sống ở bên sông, chứng kiến dòng đời bao thay đổi với cả nỗi bi lụy lẫn niềm vui. Gồm có chuyện tôi vẫn quên, bao hàm chuyện tôi còn lưu giữ nhưng không tồn tại chuyện nào kia tái như chết choc của Vũ Nương. Nghe hết câu chuyện ấy, tôi vừa giận anh chồng, lại vừa thương cho những người vợ. Bọn họ yêu thương nhau rồi lại tự khiến những khổ cực cho nhau. Bao năm đã trôi qua, nỗi oan của Vũ Nương cũng sẽ được chính người chồng kia giải. Mà lại cũng nỗi đau vẫn còn đấy đó, Trương Sinh không đủ người bà xã đảm, nhỏ xíu Đản thiếu tính người chị em hiền, và Vũ Nương dù là được tẩy oan cũng quan yếu sống lại.

Bài mẫu 2:Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ Hoàng Giang thở than một mình rồi trường đoản cú vẫn. Viết lại mẩu truyện đó...

Bài làm

Bao năm vẫn trôi qua, nỗi oan của Vũ Nương cũng sẽ được chính người ông xã kia giải. Cố gắng nhưng cho đến tận hôm nay tôi vẫn không hiểu được con fan thật to đùng và cao tay biết bao nhưng tại sao vẫn có những lúc họ ích kỷ và nhỏ nhen có tác dụng vậy?


Họ công ty lau tía chúng tôi đã sinh sống trên bờ Hoàng Giang cả triệu năm rồi. Gia tộc tôi đã làm qua từng nào thế hệ tôi cũng tất yêu nhớ. Nhưng gia đình tôi thông thường có thói quen truyền kể cho nhau nghe đầy đủ "chuyện đời" xáy ra ở trên sông mà các thế hệ cha ông của cửa hàng chúng tôi từng triệu chứng kiến. Bao nhiêu năm đang trôi qua và cũng đã quá già để nhớ về đông đảo chuyện, tuy vậy tôi vẫn còn đó nhớ như in loại ngày thảm kịch đến với người thiếu phụ Vũ Nương.

Tôi nhớ ngày xưa tôi vẫn còn đó trẻ lắm. Tôi thông thường sẽ có thói quen thức khôn cùng khuya để khỏa mình trong nước dưới gần như đêm trăng. Nước sông Hoàng Giang đêm tối rất lặng và dịu mát. Trăng sáng, lại được chơi đùa với mấy chị cá mương thì thiệt là phù hợp thú.

Hôm ấy, vẫn uốn bản thân trong nước, tôi bỗng giật mình khi hốt nhiên nghe gồm tiếng ai đang nức nở. Tôi nín lặng, giờ khóc ngày một rõ hơn. Không nghi vấn gì nữa (tôi nghĩ), chắc gồm ai đó đang chạm chán một chuyện nào đấy rất đau thương. Tôi quên ngay lập tức anh nước cùng mấy chị cá mương khi ban đầu nghe giọng một người đàn bà than thở:

- nhỏ lạy trời lạy đất, lạy hà bá dưới lòng sông! Thân nhỏ sao khổ quá. Những mong muốn ngày chồng chinh chiến xa về là ngày gia đình đoàn viên sum họp. Vậy mà cái ước muốn ấy giờ chảy như mây như khói. Bao năm qua con đã đề nghị chịu muôn ngàn cay đắng. Ck đi trận mạc nơi xa, một mình con tần tảo chăm chị em già nuôi nhỏ nhỏ. Rồi mang đến khi người mẹ già lâm bệnh, con lại chạy đôn chạy đáo lo đủ chuyện thuốc thang cơ mà vẫn không sao cứu được. Mẹ mất đi, bé mất một nguồn đụng viên, quan lại tâm, phân tách sẻ. Ngay lúc ấy con đã phải tự nhắn nhủ mình: buộc phải nuôi hy vọng. Tất cả mọi điều giỏi đẹp, con đã dành cho bé xíu Đản yêu mến yêu. Bao mong muốn được bà bầu con con nuôi to từng ngày, vậy mà bây giờ ông trời lại gây cảnh trớ trêu mà chiếm đi của con tất cả. Con còn sống để triển khai chi...

Tôi nghe các lời than vãn mà đau xót cho tất cả những người phụ nữ. Sinh sống ở bên sông, tôi đã tận mắt chứng kiến bao điều tuy thế chưa lúc nào thấy chuyện nào đau lòng như vậy. Đằng sau phần nhiều câu nói sầu não mang đến nát lòng cơ hẳn đề xuất là một thảm kịch lớn. Tôi băn khoăn lắm nhưng chưa kịp suy đoán điều gì thì người lũ bà tê lại khóc:

- nhỏ bé Đản, nhỏ yêu! bà mẹ thật bao gồm lỗi với con khi chị em bỏ đi giữa thời gian này. Nhưng chị em đâu hoàn toàn có thể chọn được một tuyến phố nào khác. Cha đã nghi hoặc sự thủy tầm thường của chị em con ta. Vậy là bao công sức của bọn chúng ta, thân phụ con đố đi cả. Bà mẹ không thể sống trong sự ngờ vực của cha con. Người mẹ không thể gồm lỗi cùng với bà và đồng ý những gì xấu xa mà lại mình ko có. Bà mẹ có sự thủy bình thường và trinh tiết. Mẹ phải giữ được sự trong sạch của trong góc nhìn của những người hàng xóm. Người mẹ không thể sống. Mẹ sẽ bị tiêu diệt để giác ngộ sự tị tuông mù quáng của thân phụ con. Đản yêu đương yêu! bà mẹ xin lỗi con vì tất cả.


Sau câu nói ấy, khía cạnh nước bắt đầu khua đụng mạnh. Tôi lag mình với bàng hoàng nhận biết người đàn bà đang dấn thân về phía lòng sông. Thân thương và oán giận. Mà lại chỉ là một trong cây lau nhỏ dại bé, tôi bắt buộc làm được gì hơn. Nước bước đầu dâng lên tới ngang fan rồi cho gần hết cánh tay fan phụ nữ. Người bầy bà đau đớn đã quyết trầm mình nhằm giải phần lớn oan khiên.

Bờ sông Hoàng Giang vẫn lặng. Gió vẫn thổi lạnh buốt nhưng trăng sẽ khuất. Ko gian lạng lẽ đến ghê người khiến tôi vẫn nghe và nghe rất rõ những lời trăng trối cuối cùng của người đàn bà khốn khổ kia.

- Trương Sinh đấng mày râu hỡi! nam nhi đã phụ công của thiếp. Như một đứa trẻ con thơ nghịch một trò nghịch mà không buộc phải suy nghĩ, quý ông đã khinh thường sự thủy thông thường của thiếp. Nay tình chồng nghĩa bà xã đã thiết yếu dài lâu, thiếp chỉ muốn sau cái chết này chàng hoàn toàn có thể thấy nỗi đau nhưng mà thức tỉnh. Con trai hãy chăm lo cho con, hãy nuôi dạy khiến cho nó được đề xuất người.

Con xin lạy ngài hà bá. Con là Vũ Nương. Nay bởi vì bị oan mà yêu cầu chọn tìm cái chết để giải mối oan tình. Thân này đang nguyện dâng mang lại hà bá. Nhưng con chỉ muốn nếu tình thật thủy bình thường son fe thì xin đến được giái mối oan tình những ý muốn chàng Trương thức tỉnh. Nhược bằng con đây tất cả chút bốn tình thì xin hà bá cứ đầy ải mãi mãi bên dưới tầng địa ngục.

Mặt sông Hoàng Giang đang lặng thinh. Tôi không còn nghe bất kể một lời nói hay 1 âm thanh như thế nào nữa. Vậy là hà bá đã đón người phụ nữ kia đi thanh thanh nhưng chắc chắn không thanh thản.

Cả cuộc sống sống ở mặt sông, chứng kiến dòng đời bao chuyển đổi với cả nỗi bi thiết lẫn niềm vui. Có những chuyện tôi đã quên, bao hàm chuyện tôi còn nhớ nhưng không có chuyện nào kia tái như chết choc của Vũ Nương. Nghe hết mẩu truyện ấy, tôi vừa giận anh chồng, lại vừa thương cho tất cả những người vợ. Chúng ta yêu yêu thương nhau rồi lại gây những buồn bã cho nhau. Bao năm đã trôi qua, nỗi oan của Vũ Nương cũng sẽ được chính người ông xã kia giải. Thế nhưng cho đến tận hôm nay tôi vẫn không hiểu được con fan thật mập mạp và cao niên biết bao nhưng lý do vẫn có những lúc họ ích kỷ và bé dại nhen có tác dụng vậy?


Bài chủng loại 3:Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ Hoàng Giang thở than một bản thân rồi trường đoản cú vẫn. Viết lại mẩu truyện đó...

Bài làm

Tôi là cây lau bé dại sống bên bờ dòng sông Hoàng Giang. Họ bên lau công ty chúng tôi đã sống trên bờ Hoàng Giang cả triệu năm rồi. Gia tộc tôi đã trải qua từng nào thế hệ tôi cũng quan yếu nhớ. Nhưng gia đình tôi thông thường sẽ có thói quen thuộc truyền kể lẫn nhau nghe đông đảo "chuyện đời" xáy ra sinh sống trên sông mà các thế hệ thân phụ ông của công ty chúng tôi từng hội chứng kiến. Từng nào năm vẫn trôi qua và cũng đã quá già để nhớ về phần đa chuyện, mặc dù vậy tôi vẫn còn đó nhớ như in dòng ngày thảm kịch đến với người thiếu phụ Vũ Nương.

Tôi nhớ ngày xưa như in. Tôi thường sẽ có thói quen thuộc thức rất khuya nhằm khỏa mình trong nước đung đưa thân mình theo chiều gió. Nước sông Hoàng Giang vô cùng lặng với dịu mát. Sáng sớm, phương diện trời mới chỉ đem ló sau yên tre, sương đêm lấp lánh phủ bên trên ngọn cây. Thỉnh thoảng vài chú cá tìm mồi nhanh chóng vươn thân bản thân quẫy đuôi khỏi mặt nước,

Đang thả hồn mình theo ngọn gió, bỗng tôi bất chợt giật mình khi thốt nhiên nghe gồm tiếng ai đang nức nở. Tôi nín im lắng nghe. Giờ đồng hồ khóc ngày một rõ hơn. Không nghi ngại gì nữa (tôi nghĩ), chắc có ai đó đang gặp gỡ một chuyện nào đấy rất nhức thương. Hóa ra là Vũ Nương, người thiếu phụ sống làm việc xóm chài bên sông. Thường ngày chị ấy vẫn cùng các bà các mẹ những cô trong buôn bản ra đầu sông giặt giũ. Fan phụ này vốn khôn xiết hiền lành, mọi người trong làng người nào cũng yêu quý. Có mấy lần tôi nghe thấy rất nhiều người đàn bà trong xã thường nhắc đến chị. Cho cha mẹ sắp xếp, phải chị kết hôn cùng Trương Sinh, một cánh mày râu trai vốn tính đa nghi, hay tị trong làng. Kết giao không được bao lâu, ông chồng chị đi linh, mọi quá trình dồn hết lên song vai bạn phụ nữ. Chị yêu thương con, yêu quý chồng, âu yếm mẹ ông xã chu đáo thuốc thang cho bà mẹ lúc dịch tất. Cả làng mạc làng người nào cũng cảm phục con người chị. Tôi vẫn hay nghe mọi tín đồ tấm tắc khen chị người mẹ hiền dâu thảo. đo đắn vì sao chị lại khóc như thế. Vừa khóc chị vừa than rằng:

- nhỏ lạy trời lạy đất, lạy hà bá dưới lòng sông! Thân nhỏ sao khổ quá. Những hy vọng ngày ck chinh chiến xa về là ngày gia đình đoàn tụ sum họp. Vậy mà cái mong ước ấy giờ tan như mây như khói. Bao năm qua bé đã cần chịu muôn ngàn cay đắng. ông chồng đi trận mạc nơi xa, một mình con tảo tần chăm mẹ già nuôi nhỏ nhỏ. Rồi mang lại khi mẹ già lâm bệnh, bé lại chạy đôn chạy đáo lo đủ chuyện dung dịch thang nhưng mà vẫn không vấn đề gì cứu được. Chị em mất đi, nhỏ mất một nguồn cồn viên, quan tâm, phân tách sẻ. Ngay lúc ấy nhỏ đã nên tự khuyên mình: đề xuất nuôi hy vọng. Tất cả mọi điều giỏi đẹp, con đã dành cho nhỏ bé Đản yêu đương yêu. Bao mong muốn được người mẹ con nhỏ nuôi mập từng ngày, vậy mà lúc này ông trời gây ra cảnh trớ trêu mà cướp đi của nhỏ tất cả. Bé còn sống để làm chi...

Tôi nghe đa số lời thở than mà xót xa thay. Sống ở bên sông, tôi đã chứng kiến bao điều tuy nhiên chưa khi nào thấy chuyện nào đau lòng như vậy. Đằng sau đầy đủ câu nói sầu não mang đến nát lòng tê hẳn đề xuất là một thảm kịch lớn. Tôi băn khoăn lắm nhưng chưa kịp suy đoán điều gì thì người bầy bà tê lại khóc:

- bé Đản, nhỏ yêu của bà bầu ! mẹ thật tất cả lỗi với nhỏ khi bà bầu bỏ đi giữa thời gian này. Nhưng người mẹ đâu có thể chọn được một con phố nào khác. Thân phụ đã nghi ngờ sự thủy phổ biến của mẹ con ta. Vậy là bao công sức của bọn chúng ta, thân phụ con đố đi cả. Chị em không thể sinh sống trong sự ngờ vực của phụ vương con. Người mẹ không thể bao gồm lỗi với bà và chấp nhận những gì xấu xa mà lại mình không có. Chị em có sự thủy phổ biến và trinh tiết. Mẹ phải giữ được sự trong sạch của trong ánh mắt của những người hàng xóm. Bà bầu không thể sống. Mẹ sẽ chết để giác tỉnh sự ghen tuông tuông mù quáng của cha con. Đản yêu thương yêu! người mẹ xin lỗi bé vì vớ cả.

Sau lời nói ấy, khía cạnh nước bắt đầu khua hễ mạnh. Tôi lag mình với bàng hoàng nhận ra người đàn bà đang dấn thân về phía lòng sông. Ngọt ngào và ân oán giận. Nhưng mà chỉ là 1 trong những cây lau nhỏ tuổi bé, tôi không thể làm được gì hơn. Nước ban đầu dâng lên đến ngang bạn rồi mang đến gần không còn cánh tay người phụ nữ. Người lũ bà gian khổ đã quyết trầm mình nhằm giải hầu như oan khiên.

Bờ sông Hoàng Giang vẫn lặng. Gió vẫn thổi nóng bức nhưng trăng sẽ khuất. Ko gian im re đến khiếp người khiến tôi vẫn nghe và nghe rất rõ ràng những lời trăng trối ở đầu cuối của người phụ nữ khốn khổ kia.

Xem thêm: Bmhh Tap 94 02 Quốc Hùng Vs Tuyết Thủy, Bạn Muốn Hẹn Hò

- Trương Sinh cánh mày râu hỡi! cánh mày râu đã phụ công của thiếp. Như một đứa con trẻ thơ nghịch một trò chơi mà không yêu cầu suy nghĩ, chàng đã coi thường sự thủy tầm thường của thiếp. Nay tình ck nghĩa bà xã đã tất yêu dài lâu, thiếp chỉ mong sau tử vong này chàng rất có thể thấy nỗi đau mà thức tỉnh. Quý ông hãy chăm sóc cho con, hãy nuôi dạy để cho nó được bắt buộc người.

Con xin lạy ngài hà bá. Nhỏ là Vũ Nương. Nay vị bị oan mà buộc phải chọn tìm tử vong để giải mọt oan tình. Thân này sẽ nguyện dâng mang lại hà bá. Tuy nhiên con chỉ muốn nếu thực tình thủy thông thường son fe thì xin mang đến được giái mọt oan tình những mong chàng Trương thức tỉnh. Nhược bởi con đây có chút bốn tình thì xin hà bá cứ đầy ải mãi mãi bên dưới tầng địa ngục.

Mặt sông Hoàng Giang sẽ lặng thinh. Tôi không hề nghe bất kể một lời nói hay là 1 âm thanh nào nữa. Vậy là hà bá vẫn đón người đàn bà kia đi thanh thanh nhưng chắc chắn rằng không thanh thản.

Cả cuộc đời sống ở mặt sông, chứng kiến dòng đời bao biến đổi với cả nỗi ảm đạm lẫn niềm vui. Gồm có chuyện tôi đã quên, bao hàm chuyện tôi còn lưu giữ nhưng không tồn tại chuyện nào tê tái như chết choc của Vũ Nương. Nghe hết câu chuyện ấy, tôi vừa giận anh chồng, lại vừa thương cho tất cả những người vợ. Chúng ta yêu thương nhau rồi khiến cho những gian khổ cho nhau. Bao năm đang trôi qua, nỗi oan của Vũ Nương cũng sẽ được chính người ông chồng kia giải. Nỗ lực nhưng cho đến tận hôm nay tôi vẫn không hiểu được con bạn thật mũm mĩm và cừ khôi biết bao nhưng vì sao vẫn có những lúc họ ích kỷ và nhỏ tuổi nhen làm vậy?

Bài mẫu 4:Cây lau tận mắt chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ Hoàng Giang kêu than một mình rồi tự vẫn. Viết lại mẩu chuyện đó...

Bài làm

Tôi là 1 trong những cây lau sắp đến tuổi trở về cat bụi. Gắng nên có rất nhiều chuyện tôi ý muốn kể lại cho nhỏ cháu đời sau của bản thân vì sợ một lúc nào đó tôi sẽ quan yếu nhớ nỗi bản thân là ai. Sinh sống từng ấy thời gian trên cõi trần, chuyện vui buồn gì cũng từng chứng kiến nhưng câu chuyện về tử vong của Vũ Nương là câu chuyện khiến cho tôi ghi tương khắc trong lòng.

Bến sông Hoàng Giang từ bao đời nay vẫn yên bình cùng thơ mộng. Bên dưới sông tất cả tôm cá vẫy đuôi, trên cạnh bao gồm hàng lao xanh xao rào trong gió và ven kè sông là họ công ty lau, cỏ, lục bình. Cửa hàng chúng tôi vẫn sống im vui trước cảnh mưa thuận gió hòa. Tín đồ dân vùng này tôi hầu như nhớ mặt cả chính vì ai mà lại chưa từng qua dòng sông này để sang bên đó chợ hoặc chày lưới, câu cá bên trên sông. Tôi từng tận mắt chứng kiến cảnh chia tay buồn thảm của những người bộ đội đi đánh giặc và những người vợ của mình ngay trên bến sông này. Dẫu vậy sự đời mãi cho 3 năm tiếp theo mới làm rõ lòng người. Cái chàng trai tên Trương Sinh gia đình giàu tất cả nhất vùng ai lại lần khần đến. Sau 3 năm chinh chiến, anh ấy đã trở lại với vợ con. Tôi vẫn nghe mấy chị thuyền chài nói cùng nhau chẳng ai tốt số như đàn ông Trương, bao gồm vợ vừa đẹp người, đẹp nết lại thủy chung, hiếu thảo. Ngày anh ta đi biền biệt, chỉ mình vợ quán xuyến số đông việc, lo ngại cho bà ráng và nuôi dạy con thơ. Lúc biết tin Trương Sinh về, ai cũng mừng thầm mang đến long phụng sum vầy, vợ chồng đoàn viên. Vậy mà chỉ mới hôm sau tôi sẽ thấy Vũ Nương ra bờ sông than thở. Đêm ấy vững chắc cũng trung bình canh hai, tôi thấy trơn người đàn bà mặc áo dài trắng cùng xõa tóc đến ngồi cạnh bờ sông. Ánh trăng sáng soi khuôn mặt chẳng chút phấn son nhưng mà vẫn xinh đạp lạ thường. Duy chỉ có hai con mắt là bi thương rười rượi. Tôi chẳng lạ gì người phụ nữ nổi tiếng độc nhất làng này, tuy nhiên chẳng gặp gỡ những nhưng trong tim tôi luôn luôn có tình cảm và quý mến Vũ Nương. Vũ Nương ngước mặt thăng thiên mà rằng:

- Thiếp là Vũ Thị Thiết tín đồ làng phái nam Xương, xưa nay vẫn giữ gìn máu hạnh, cơ hội còn bé dại hiếu thuận với chị em cha, lúc về nhà ông chồng thủy bình thường với chồng, hiếu đạo với mẹ chồng, thay ông xã báo hiếu chị em già, nuôi nhỏ nhỏ. Vậy mà ông chồng thiếp lại lạnh nảy, ganh tuông mù quáng chỉ vì khẩu ca đùa với bé trẻ. Thiếp có nói từng nào lần cũng tất yêu lay hễ lòng nam nhi ấy. Thần sông ơi, thiếp phải làm thế nào để rửa sạch mát nỗi oan mệnh chung này!

Tôi nín yên ổn lắng nghe lời trung ương sự của chị em mà lòng cũng quặn thắt. Tôi đoán được mẩu chuyện nhưng chẳng thể báo cáo sẻ phân tách cùng phái nữ ấy. Nói đoạn, Vũ Nương đứng dậy trở lại phía sau, nơi gồm ngôi bên mà nàng từng đính bó:

- Trương Sinh chàng, giá chỉ mà không tồn tại chiến tranh, đàn ông không ra đi thì dường như không xảy ra tình huống thế này. Không, giá cơ mà thiếp đã không đùa với con cái bóng của thiếp in trên vách hàng đêm là thân phụ nó thì đâu bao gồm cớ sự trớ trêu. Nếu cánh mày râu lắng nghe mọi bạn minh oan mang lại thiếp hay đấng mày râu chịu tin yêu thiếp một lần thì rất nhiều chuyện vẫn chẳng đến bước cùng đường.

Vũ Nương ngồi thụp xuống, nhị tay ôm siết lấy chiếc áo của con mình mà rằng:

- Đản ơi, chị em chẳng trách con đâu, nhỏ còn ngây thơ quá, nhỏ nào tất cả tội. Bà bầu chỉ trách bạn dạng thân mình cần thiết sống cùng nhỏ khi giờ đồng hồ đời mai mỉa, chịu tiếng nhuốc nhơ. Dĩ nhiên gì nhỏ sẽ vui mà mập lên khi bao gồm người mẹ mang giờ đồng hồ lừa ông xã dối bé như mẹ. Bà bầu xin lỗi bé trai, mập lên con hãy là người đàn ông khả năng và độ lượng, con buộc phải yêu yêu mến người bà xã thủy thông thường của mình.

Nói xong, Vũ Nương quay khía cạnh vái lạy thần sông:

- Thiếp đang lấy tử vong để minh oan mang đến mình. Thần sông tất cả linh xin hãy hội chứng giám mang lại thiếp. Trường hợp thiếp là người vk thủy phổ biến thì xin được chết xuống sông làm cho ngọc Mị Nương, trên đất làm cỏ dại dột Mĩ. Nhược ưa thích chim dạ cá xin bên dưới nước có tác dụng mồi đến cá tôm, bên trên xin làm cơm mang đến diều quạ.

Lời cô gái vừa dứt, người vợ đã lặng lẽ âm thầm tự trầm. Tôi mong mỏi hét thật lớn để níu bước đi người thiếu nữ vô tội tuy vậy thượng đế chẳng lúc nào cho phép cửa hàng chúng tôi điều đó. Bóng nàng khuất dười mấy tầng lòng nước. Tôi chỉ biết cúi phía trên đầu cầu nguyện thần sông linh thiên cứu vớt vớt vong hồn nàng. Năm ấy, giữa thời gian trời khu đất thái bình, tự dưng nổi lên cơn bão táp, mưa giông suốt mấy ngày trời, nước sông kéo lên cuồn cuộn. Mọi tín đồ trong làng những thầm hiểu là vì thần sông nổi giận vì tất cả người giỏi bị hàm oan.

Kể hoàn thành câu chuyện, lòng tôi đột thấy vơi nhõm quái dị như vừa trút khỏi nỗi u uất bấy lâu nay. Nghĩ mà thương mang lại thân phận người đàn bà trong xóm hội phong kiến bọn chúng tôi, họ có được gì đâu ngoài các định kiến nghiêm ngặt và từng nào gánh nặng trên vai. Nếu tất cả một điều ước, tôi mong gì sẽ không còn một người thiếu phụ nào trên đời này phải khổ cực vì thói gia trưởng, ích kỷ của bầy ông nữa.

Bài mẫu 5:Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi mặt bờ Hoàng Giang thở than một bản thân rồi từ bỏ vẫn. Viết lại câu chuyện đó...

Bài làm

Họ công ty lau tía shop chúng tôi đã sinh sống trên bờ Hoàng Giang cả triệu năm rồi. Gia tộc tôi đã làm qua bao nhiêu thế hệ tôi cũng chẳng thể nhớ. Nhưng gia đình tôi thường sẽ có thói thân quen truyền kể cho nhau nghe đầy đủ "chuyện đời" xáy ra nghỉ ngơi trên sông mà các thế hệ phụ thân ông của shop chúng tôi từng bệnh kiến. Bao nhiêu năm sẽ trôi qua và cũng đã quá già nhằm nhớ về hồ hết chuyện, tuy vậy tôi vẫn còn nhớ như in mẫu ngày thảm kịch đến với những người thiếu phụ Vũ Nương.

Tôi nhớ khoảng đó tôi vẫn tồn tại trẻ lắm. Tôi thường có thói thân quen thức cực kỳ khuya để khỏa bản thân trong nước dưới mọi đêm trăng. Nước sông Hoàng Giang ban đêm rất lặng cùng dịu mát. Trăng sáng, lại được chơi đùa với mấy chị cá mương thì thiệt là mê say thú.

Hôm ấy, đang uốn bản thân trong nước, tôi bỗng nhiên giật bản thân khi bất chợt nghe tất cả tiếng nhiều người đang nức nở. Tôi nín lặng, tiếng khóc ngày một rõ hơn. Không nghi ngờ gì nữa (tôi nghĩ), chắc bao gồm ai kia đang gặp mặt một chuyện nào đấy rất đau thương. Tôi quên tức thì anh nước và mấy chị cá mương khi bắt đầu nghe giọng một người lũ bà than thở:

- bé lạy trời lạy đất, lạy hà bá bên dưới lòng sông! Thân nhỏ sao khổ quá. Những mong muốn ngày ck chinh chiến xa về là ngày gia đình sum vầy sum họp. Vậy mà cái ước muốn ấy giờ rã như mây như khói. Bao năm qua bé đã đề nghị chịu muôn nghìn cay đắng. Ck đi chiến trận nơi xa, 1 mình con tảo tần chăm bà mẹ già nuôi nhỏ nhỏ. Rồi mang lại khi bà mẹ già lâm bệnh, nhỏ lại chạy đôn chạy đáo lo đủ chuyện dung dịch thang mà vẫn không sao cứu được. Mẹ mất đi, nhỏ mất một nguồn đụng viên, quan tiền tâm, chia sẻ. Ngay khi ấy bé đã bắt buộc tự khuyên nhủ mình: đề nghị nuôi hy vọng. Toàn bộ mọi điều giỏi đẹp, con đã chiếm hữu cho bé Đản yêu quý yêu. Bao mong muốn được người mẹ con con nuôi to từng ngày, vậy mà lúc này ông trời gây ra cảnh trớ trêu mà cướp đi của nhỏ tất cả. Bé còn sống để gia công chi...

Tôi nghe phần lớn lời kêu than mà nhức xót cho những người phụ nữ. Sống ở bên sông, tôi đã tận mắt chứng kiến bao điều mà lại chưa lúc nào thấy chuyện nào nhức lòng như vậy. Đằng sau rất nhiều câu nói sầu não mang lại nát lòng cơ hẳn đề xuất là một thảm kịch lớn. Tôi do dự lắm nhưng chưa kịp suy đoán điều gì thì người lũ bà kia lại khóc:

- nhỏ bé Đản, bé yêu! bà mẹ thật có lỗi với nhỏ khi mẹ bỏ đi giữa dịp này. Nhưng người mẹ đâu hoàn toàn có thể chọn được một con đường nào khác. Phụ vương đã nghi ngại sự thủy bình thường của người mẹ con ta. Vậy là bao lao động của bọn chúng ta, thân phụ con dẻo đố đi cả. Người mẹ không thể sống trong sự ngờ vực của phụ thân con. Mẹ không thẻ gồm lỗi với bà và gật đầu đồng ý những gì xấu xa mà mình ko có. Bà bầu có sự thủy tầm thường và trinh tiết. Bà mẹ phải duy trì được sự trong trắng của trong góc nhìn của những người hàng xóm. Mẹ không thể sống. Chị em sẽ bị tiêu diệt để giác ngộ sự ganh tuông mù quáng của phụ vương con. Đản yêu mến yêu! chị em xin lỗi nhỏ vì vớ cả.

Sau lời nói ấy, phương diện nước bước đầu khua cồn mạnh. Tôi đơ mình với bàng hoàng nhận thấy người bầy bà đang dấn thân về phía lòng sông. Yêu thương và oán thù giận. Nhưng chỉ là 1 cây lau nhỏ tuổi bé, tôi cần yếu làm được gì hơn. Nước bắt đầu dâng lên tới mức ngang bạn rồi mang lại gần hết cánh tay người phụ nữ. Người đàn bà gian khổ đã quyết trầm mình nhằm giải hầu hết oan khiên.

Bờ sông Hoàng Giang vẫn lặng. Gió vẫn thổi lạnh buốt nhưng trăng vẫn khuất. Ko gian im re đến kinh người khiến cho tôi vẫn nghe với nghe rất rõ ràng những lời trăng trối ở đầu cuối của người thanh nữ khốn khổ kia.

- Trương Sinh quý ông hỡi! con trai đã phụ công của thiếp. Như một đứa trẻ thơ nghịch một trò nghịch mà không buộc phải suy nghĩ, chàng đã khinh thường sự thủy phổ biến của thiếp. Nay tình ck nghĩa bà xã đã tất yêu dài lâu, thiếp chỉ mong sau cái chết này chàng hoàn toàn có thể thấy nỗi đau nhưng mà thức tỉnh. Cánh mày râu hãy chăm sóc cho con, hãy nuôi dạy khiến cho nó được yêu cầu người.

Con xin lạy ngài hà bá. Nhỏ là Vũ Nương. Nay vì bị oan mà bắt buộc chọn tìm tử vong để giải côn trùng oan tình. Thân này vẫn nguyện dâng đến hà bá. Tuy thế con chỉ mong nếu thực lòng thủy thông thường son fe thì xin đến được giái mọt oan tình những ý muốn chàng Trương thức tỉnh. Nhược bằng con đây có chút tứ tinh thì xin hà bá cứ đầy ải mãi mãi bên dưới tầng địa ngục.

Xem thêm: 8 Bài Thơ Trung Quốc Về Người Con Gái Hay Và Ý Nghĩa, Những Bài Thơ Trung Quốc Hay, Nổi Tiếng, Bất Hủ

Mặt sông Hoàng Giang đã lặng thinh. Tôi không thể nghe bất cứ một lời nói hay như là 1 âm thanh như thế nào nữa. Vậy là hà bá đã đón người đàn bà kia đi nhẹ nhàng nhưng chắc chắn là không thanh thản.

Cả cuộc đời sống ở mặt sông, chứng kiến dòng đời bao thay đổi với cả nỗi bi thiết lẫn niềm vui. Có những chuyện tôi đang quên, có những chuyện tôi còn lưu giữ nhưng không có chuyện nào kia tái như chết choc của Vũ Nương. Nghe hết mẩu chuyện ấy, tôi vừa giận anh chồng, lại vừa thương cho tất cả những người vợ. Bọn họ yêu thương nhau rồi gây ra những âu sầu cho nhau. Bao năm đã trôi qua, nỗi oan của Vũ Nương cũng đã được chính người ông chồng kia giải. Gắng nhưng cho đến tận từ bây giờ tôi vẫn không hiểu biết được con bạn thật mập mạp và cao cả biết bao nhưng vì sao vẫn có những lúc họ ích kỷ và bé dại nhen làm cho vậy?